Chương 2: May Mắn

Còn nói về May Mắn, sau khi Rủi Ro đi, cậu cảm thấy buồn phiền, mọi thứ trở nên nhàm chán, vì mọi người nhìn cậu nhiều rồi, nên cậu đến nhà ai mọi người cũng coi là đương nhiên. Rồi cậu nhớ Rủi Ro và quyết định đi tìm.

May Mắn đi đến đâu mọi người cũng đều chào đón, làng Đầu Tư mổ heo thiết đãi cậu những ngày đầu tiên, nhưng cũng chỉ được một thời gian đầu, sau khi quen thuộc họ cũng không quan tâm cậu nữa. Thế là May Mắn lại lên đường.

Khi đặt chân đến ngôi làng Nghiên Cứu, bác sĩ mời cậu vào nhà, chị Hóa Chất mời cậu bánh ngon, nhà Khoa Học thì cười không khép miệng, nghe được tin về Rủi Ro, cậu quyết định đi tiếp, dù mọi người nhiệt tình giữ lại.

Cuối cùng đến hòn đảo Kỳ Tích, cậu cuối cùng cũng gặp lại Rủi Ro tại ngôi nhà của Cơ Hội. Cơ Hội vẫn tiếp đón hai người vô cùng tốt, nhưng cuối cùng cả hai quyết định lên đường trở về quê hương.

May Mắn cảm thấy có lỗi nên từ đây hai người trở nên thân thiết hơn, dù đi đâu cả hai đều luôn có nhau, và họ được tiếp đón ở mọi nơi.

Chỉ khi chịu sự rủi ro thì mới có hi vọng làm cho may mắn ngoài mong đợi, trong rủi ro luôn có may mắn, và may mắn cũng được tạo nên từ những rủi ro, chỉ có người biết nắm bắt cơ hội thì họ mới có thể thành công.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.

Bình luận