Chương 3: Lần đầu học chung

Sắp thi kết thúc đợt học, thư viện bỗng chốc sinh viên tăng mạnh, bàn của chúng tôi trong góc cũng không còn chỉ là không gian hai người, tôi và cậu từ ngồi đối diện chuyển sang ngồi cạnh nhau, tôi thường đến sớm để giữ chỗ, cậu cũng không ý kiến gì, cứ lẳng lặng ngồi cạnh tôi như thế. Tôi học không phải thuộc loại giỏi, nhưng cũng không hề tệ, thành tích các kì trước của tôi luôn đoạt loại B, nhưng để cố gắng đạt loại A thì rất xa vời, trước đây tôi học rất hời hợt, chủ trương chỉ là học để thi nên hầu như về cơ bản là không hiểu bản chất, học rồi thi xong là kiến thức bị đá bay đi luôn. Đến kì này, các môn chuyên ngành lại liên quan bám nhiều vào kiến thức cũ tổng hợp lại, làm cho tôi đầu óc rối loạn, dù cố gắng nhưng cũng thực khó hấp thụ. Cậu nhìn tôi vò đầu bứt tai với tập bài, bèn bỏ bút xuống, quay sang tôi nhàn nhạt hỏi:
- Không hiểu à?

Tôi nhìn cậu gật đầu mạnh, tỏ ra đáng thương cầm tập câu hỏi và quyển nháp về phía cậu. Cậu nhếch mép cười, đọc qua câu hỏi, rồi cầm bút viết vào nháp giảng cho tôi. Tôi không ngờ kiến thức cậu sâu, giảng nhấn mạnh những trọng tâm, khiến cho một bài toán phức tạp trở lên đơn giản, con mắt tôi nhìn cậu giờ tăng thêm một tầng sùng bái. Kết thúc một ngày học, đôi mắt sâu lắng của cậu nhìn tôi lóe lên điều gì đó, chúng tôi cùng xếp sách vở đi về. Ra khỏi thư viện, chưa đợi tôi kịp tạm biệt, cậu đã nói trước:
- Đi uống nước nhé?

Tôi sững sờ, còn chưa kịp tiêu hóa, cái đầu đã phản chủ gật cái rụp.
Ngồi trong quán nước, tôi thấp thỏm không yên. Thấy tôi không nói gì, cậu mỉm cười tự mình xóa đi bầu không khí căng thẳng: 
- Lương uống gì?

Tôi lại giật mình, cậu ấy biết tên tôi, đầu tôi quay mòng mòng đầy câu hỏi vì sao cho đến khi trước mặt tôi xuất hiện một cốc sinh tố dưa hấu và một đĩa đựng xúc xích thì mới hoàn hồn.
- Sao biết tớ thích những thứ này? - Tôi nhịn không được hỏi, cậu cười cười không trả lời câu hỏi của tôi mà lại nói cái khác.
- Gọi tớ là Khanh.

Cậu thực sự rất kiệm lời. Tôi nhìn thẻ sinh viên của cậu trên bàn, xem xét thông tin của cậu: Trần Minh Khanh, sinh ngày 25 tháng 6 năm 1991, lớp xx.

- Cậu quê ở đây hả?
- Ăn đi không nguội. 
Cậu không nói thêm gì, tôi ngồi ăn chiếc xúc xích ngon lành, sau đó uống hết sinh tố cho đỡ ngấy. Sau khi no say, tôi mới nhớ ra là mình không phải đi với bạn, mặt tôi nóng lên, mất hết phong phạm của thục nữ, len lén liếc nhìn đối diện, cốc sinh tố bơ của cậu vẫn còn một nửa, trong khi đó cốc của tôi đến cấn cũng chẳng còn, tôi thầm nghĩ lần này mất điểm nặng rồi. Mất thì cũng mất rồi, tôi nghĩ nghĩ, nhất quyết ngẩng cao đầu bắt gặp ánh mắt mang ý cười đối diện, tôi lại xấu hổ đỏ mặt , nhuệ khí tụt không phanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.