Chương 3: Cuộc gọi phương xa

Cuộc sống vẫn tiếp diễn dù con người có đau ốm, bệnh tật huống chi là thất tình, cô sẽ mạnh mẽ, sẽ quên anh. Thế nhưng không biết bằng cách nào, anh có số của cô, khi anh gọi cho cô, nghe giọng nói kia, cô phát hiện trái tim mình lại không nghe lời, cô vẫn chịu ảnh hưởng của người đàn ông này, không hề ít đi chút nào, hình bóng của anh chẳng mờ nhạt đi, mà hiện rõ như vẫn luôn bên cạnh cô vậy. Nghe anh hỏi: “Anh nghe nói em đi học trung cấp y? Vẫn tốt chứ?”

“Em vẫn tốt.” Cô đáng nhẽ ra phải ngay lập tức cúp máy đi, không thể nói chuyện với anh, anh đã có gia đình, dù lý trí cô luôn nhắc nhở bản thân mình, nhưng lại không thể thắng nổi khát vọng được nói chuyện, được nghe giọng anh. Cô kể cho anh nghe vài chuyện vu vơ, đến tận lúc cúp máy trái tim vẫn còn loạn nhịp.

Từ ngày đó, cứ cách ngày anh lại gọi cho cô, nói vài chuyện phiếm, hai người tự ý thức không nhắc gì đến gia đình anh và cô. Nhưng khác với trước đây, cô vẫn nỗ lực học hành, không phụ sự nỗ lực, sau hai năm cô cũng đạt điểm tốt nghiệp trung cấp cao nhất trong khóa. Quan hệ của anh và cô cũng duy trì mập mờ như thế.

Tốt nghiệp xong, chưa tìm được việc, cô về quê. Trong lúc vô tình, nghe trưởng bối nói chuyện, cô nghe được gia đình anh không hạnh phúc, cô cảm thấy bản thân bất an, chột dạ, có phải là do cô, cảm giác hoang mang bối rối tràn ngập. Đúng khi cô đang đầy lo lắng, anh nhắn tin cho cô: “Anh đợi em ở chỗ cũ.”

Khi đến nơi cô đã thấy anh ngồi đó, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần vải sẫm màu, gió đồng nội mang theo mùi lúa trổ bông làm mái tóc đen của anh bay bay, đôi mắt đen nhìn cô không rời. Anh mỉm cười: “Em đến rồi.” Một câu đơn giản nhưng thật mang nhiều ý nghĩa, kéo con tim hai người lại gần nhau hơn một chút.

Cô ngồi xuống cạnh anh, vẫn như trước kia, nhưng bây giờ không còn vô tư như thủa nào, khoảng cách giữa anh và cô không chỉ có một người, mà là cả một gia đình. Chậm rãi cô lên tiếng phá vỡ không khí trầm mặc: “Anh….dạo này thế nào?”

“Không có gì.” Lại im lặng, lúc sau anh hỏi: “Em tốt nghiệp rồi, đã dự định đi làm ở đâu chưa?”

“Em chưa có dự định gì.” Ngập ngừng chút, cô dường như cố gắng quyết tâm, nhìn về phía chân trời cô nói: “Em sẽ vào nam, dì nói sẽ xin việc cho em.”

“Phải đi rồi,” Anh lẩm bẩm dường như tự nói với bản thân, quay sang hỏi cô: “Bao giờ em đi?”

“Một tuần nữa.”

“Ừ.”

Hai người cứ vậy ngồi nhìn chiều hoàng hôn, có lẽ sẽ chỉ còn bên nhau được lúc này. Trước khi về, anh lại thân mật xoa đầu cô, nói nhẹ nhàng: “Đi bảo trọng, anh không tiễn được.”

“Anh cũng vậy.” Cô nhỏ giọng nói. Dắt xe đạp lên, cô bỗng quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt anh, cố lấy dũng khí hỏi: “Anh yêu chị ấy chứ?”

Anh nhìn sâu vào mắt cô, miệng nói: “Yêu.”

Cô nở nụ cười chua xót, cắn môi, dứt khoát không quay đầu lại: “Em đi đây.”

Trong mắt anh ánh lên cái nhìn quyến luyến quan tâm không dễ nhận ra, anh nói: “Anh sẽ gọi cho em.” Môi anh mấp máy lời nói nhỏ chỉ mình anh có thể nghe “anh yêu em”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.