Chương 1: Xuyên rồi

 

-  Phù, đây là đâu?

A Tú mờ mịt nhìn xung quanh. Nàng nhớ rõ ràng là nàng đang làm công việc giám sát thi công một công trình, bỗng ầm một tiếng, hình như là tiếng mìn phá, có người kêu tên nàng cuối cùng thì tất cả đều tối tăm, rồi khi tỉnh lại xuất hiện ở ven một dòng sông không bóng người.

Sau khi bình tĩnh lại, nàng đến bên dòng nước để rửa bụi đất, nhìn hình phản chiếu trong nước nàng phải gian nan mất nửa tiếng đồng hồ để các nhận bản thân chính thức tham gia tập đoàn xuyên qua. Bi phẫn, nàng mới tốt nghiệp ra trường nha, A Tú nàng là một kĩ sư tương lai có triển vọng được không, sao vô duyên vô cớ lại xuyên hồn về một cái cổ đại thế này. Đã thế còn ở bên sông, xem tình hình là chết đuối dạt bờ, ừm nếu nhìn kĩ cái mặt phờ phạc này béo chút, má đỡ hõm chút, thì không khác gì nàng ở hiện đại – một người bình thường như bao người qua đường. Tức chết nàng vì sao không xuyên vào cái cổ đại tuyệt sắc mĩ nữ mà lại bình thường như bao người qua đường kia chứ.

Cám khái một hồi, A Tú kiểm tra tài sản của thân thể này, dù sao người chết này cũng cho nàng nhập xác thì tiền cũng đành tiêu hộ chứ sao, ừm xem đồ đang mặc thì có vẻ là tiểu thư nhà giàu. Kiểm kê lại, thì ngoại trừ bộ đồ tơ tằm thì còn có một cây trâm vàng, đôi bông tai bằng ngọc, hai chiếc vòng vàng và một chiếc vòng ngọc bích. Bây giờ ở một nơi không biết, nàng đành tháo dỡ hết trang sức xuống, đây là toàn bộ tiền vốn của nàng hiện giờ không thể không cẩn thận.

Xác định phương hướng, A Tú cố gắng kéo người đi, chỉ mong tìm được người, không còn cách nào nàng quá đói rồi.

Lê một thân đói cuối cùng A Tú cũng nhìn thấy một nhà người dân, nhìn ngôi nhà lụp xụp, tường đất, mái rạ trước mặt mà nàng triệt để hết hi vọng. Híc, đã cổ đại lại còn là cổ đại kém phát triển, nâng tinh thần, A Tú cất tiếng gọi:

-  Có ai không?

-  Ai vậy? – Một giọng nữ nhân từ căn lều vọng ra, sau đó một phụ nữ trung niên đi ra, thấy nàng ngạc nhiên hỏi – Cô nương tìm ai?

-  A, ta bị lạc đường ... Rột... – A Tú nhìn trời, thấy vẻ mặt cố nén cười của phụ nhân, nàng chỉ muốn có cái lỗ để chui xuống.

-  Cô nương vào nhà đi, lão nhân nhà ta chắc cũng sắp về rồi.

Nàng vừa dứt lời thì ở phía ngoài có giọng nam nhân vọng vào:

-  Nương tử, ta đã về.

-  Nương con đã về.

Lời vừa hết thì một nam nhân trung niên đi cùng một thằng nhóc tầm mười năm, mười sáu mang theo một bao vải đi vào. Hai người thấy ta thì ngạc nhiên nhìn sang vợ, A Tú vội vàng nói:

- Ách, ta lạc đường, đi mãi chỉ thấy ngôi nhà này nên mạo muội tiến vào, mong bác đừng trách.

-  Không sao, người tới là khách, đến tướng công để ta đi dọn bữa. – Bác gái vui vẻ nói. A Tú thì ngượng ngùng nhưng cũng không quên mục đích chính, đợi hai người đi vào trong, ta mon men đến gần bắt chuyện với cậu nhóc:

-  Này nhóc, đến đây tỉ hỏi chút.

- Nàng cũng lớn hơn ta đâu mà kêu tỷ? – Nhìn thằng nhóc phút trước còn ngượng ngùng phút sau lại thay đổi 1800 biến thành phùng mang trợn má làm A Tú há hốc mồm. Bất giác nghĩ lại nàng cũng quên béng mất cái thân thể này hình như cũng còn khá trẻ, không thể trách nàng thân thể không theo kịp tư tưởng.

-  Khụ khụ, thực ra tỉ lớn tuổi rồi, có điều do bình thường dưỡng tốt nên nhìn trẻ thế thôi. – Nhìn đôi mắt bán tín bán nghi của thằng nhóc A Tú đành lảng sang chuyện khác – Đệ năm nay bao nhiêu tuổi?

-  Đệ mười năm. – Thằng nhóc lại đỏ mặt liếc ngang liếc dọc, hừ nàng có làm gì đâu chứ.

-  Vậy đệ chắc đủ tuổi nhập quân ngũ rồi nhỉ?

-  Vâng, đệ cũng muốn đi nhập ngũ, giống như thúc thúc đệ ấy, thúc ấy đi nhập ngũ từ khi đệ còn nhỏ, nghe nói lên tận chức tiểu đoàn trưởng đó, bla... bla...– Thằng nhóc có vẻ như lâu rồi chưa được nói chuyện, nói đến nước bọt bắn ra cả mét làm A Tú không thể kéo ra khoảng cách an toàn phòng ngừa mưa nước miếng. A Tú đang lo lắng làm sao kết thúc quá trình độc thoại thì may mắn hai vị thúc thẩm đi ra. Nhìn thức ăn trên bàn, tuy chỉ có một ít rau củ luộc và đĩa trứng rán, nhưng với họ có lẽ cũng là bữa ăn thịnh soạn rồi.  

Hỏi han chút, vị thúc thúc này tên là La Đại, thằng nhóc tên La Thành, vợ gọi là La Thị. Ngồi ăn được một lúc, A Tú tìm cách hỏi chuyện:

-  Không biết La thúc có hay đi vào thành không?

-  Tất nhiên, mỗi tuần ta sẽ vào thành một lần mua ít gạo và đồ dùng.

-  Vậy thúc có biết bây giờ là thời đại nào không? – Rút kinh nghiệm từ thằng nhóc, A Tú quyết định đi luôn vào vấn đề chính. Thấy vẻ kinh ngạc của vị La thúc này, nàng vội lấp liếm – Ha ha, trước đây ta vốn ở trong sơn cốc, lần này xuống núi thăm người thân, nhưng chẳng may lạc mất người nhà, mà trước đây mẹ ta cũng không dạy cái này.

- Ra là vậy, bây giờ là thời Long Nguyên đế thứ hai mươi tám, trị vì là Hiên Viên Long Nguyên đế.

-  Thời vua Hiên Viên, đây là cái thời gì a? Thế giới này có bao nhiêu nước thế thúc?

-  Có bốn nước là Việt Long quốc là nước ta, Vũ quốc ở phía bắc, Chu quốc ở phía Nam, và Sư quốc phía tây là bốn cường quốc lớn, ngoài ra còn có các quốc gia nhỏ phụ thuộc như là Mão quốc, Sửu quốc, Vân quốc, Triệu quốc, Mã quốc, Doanh quốc, Hà quốc, Du quốc, Nam quốc.

-  Ách, vậy là Việt Long quốc giáp biển sao?

-  Ha ha, đây đều là thúc của thằng nhỏ về chơi nói cho ta hay, chứ dân đen bọn ta thì sao biết nhiều, ta cũng chỉ biết thế. – A Tú nhìn La thúc ngượng ngùng không thể không nói:

-  Không sao, thế là đủ rồi. Đa tạ thúc, thúc có biết đường đến thành trấn gần đây không?

Sau khi đạt được mục đích tìm hiểu, A Tú xin một bộ đồ vải bố của thằng nhóc mặc, không còn cách nào, ai bảo cái “nàng” đã tự tử còn mặc đồ hàng hiệu làm chi, thật là không muốn làm kẻ bắt mắt thì đành thế. A Tú đưa một chiếc vòng vàng cho vị thẩm thẩm:

-  Ta cũng không có gì, La thẩm cầm tạm nhé.

-  Cô nương làm gì thế? Không được, cô nương cầm lấy lại đi. – La Thị liếc trượng phu một cái, rồi đẩy vòng về cho A Tú.

-  Haiz, thẩm cầm đi, ta cũng không có ý gì đâu, mọi người là người đầu tiên ta gặp ở thế giới này, coi như đây là vật kỷ niệm của ta với mọi người.

Mặc dù theo lời nói của A Tú, vị La thúc thẩm chắc sẽ cho là nàng mới rời nhà, nhưng với nàng thì vẫn có một số lời muốn nói để sau này không hối tiếc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.

Bình luận