Chương 10:

- Công tử đã giải quyết xong. – Thanh Y, Thanh Lục cũng đúng lúc quay lại, thấy công tử mình cười như thế cũng đoán biết là A Tú gây ra.

- Công tử tha mạng, chúng tiểu nhân có mắt như mù, ngài đại nhân đại lượng bỏ qua cho chúng tiểu nhân. – Đạo tặc đại ca cùng huynh đệ vội vàng van xin Mộ Dung Vô Song.

- Các ngươi muốn xin xỏ thì xin vị công tử này. – Mộ Dung Vô Song thấy A Tú mất hứng, cười cười chỉ ta nói với chúng.

- Hừ. – Khốn dám bỏ qua lão nương, đúng là lão lương mặc vải bố, nhìn nghèo nàn, nhưng mà chẳng nhẽ bọn chúng không thấy khí chất xuyên không của nàng sao, tự tôn bị trà đạp.

- Xin công tử tha mạng, chúng ta trên có mẹ già dưới có con nhỏ, cạnh có vợ trẻ, từ nay không dám nữa. – Thủ lĩnh đạo tặc gió chiều nào xoay chiều ấy, bày vẻ đáng thương nhìn A Tú.

- Đại gia giờ mất hứng, hừ ai bảo các ngươi có mắt như mù – A Tú nhìn mặt của bọn đạo tặc thành công trở lên sợ hãi nàng càng đắc ý - Hơn nữa ta đây vốn là một đại hiệp trượng nghĩa trừ hại cho dân, các ngươi nhìn các ngươi xem, mặt mũi dọa người như vậy không ở nhà chăm con lại chạy ra đường không sợ có ngày người ta tưởng sơn quỷ mà gọi pháp sư trừ yêu à. Ta là đang tích phúc cho các ngươi đó, đáng ra các ngươi nên cảm ơn ta đấy. Thế này đi nghe nói bắt được đạo tặc đưa đến quan phủ thì được thưởng ngân lượng phải không? Các ngươi theo ta gặp quan phủ coi như báo ơn ta rồi, ngươi xem trong tù có cơm ăn áo mặc, có nơi ngủ đàng hoàng, xem đi ta lo nghĩ cho các ngươi đến thế rồi.

A Tú tưởng tượng lại nhìn đến mấy tên đạo tặc biến thành bạc trắng lắc lư, không biết có phải ánh mắt nàng quá mãnh liệt hay không mà thấy đạo tặc đại ca càng ngày càng run rẩy lợi hại. Âu Dương Vô Song bỗng ho một tiếng thành công dời ánh mắt nàng qua, thấy hắn có vẻ đang nhẫn nhịn cực khổ, A Tú khó chịu nói:

-   Nói lại ta giờ đang nghèo, làm sao nỡ để ngân lượng chạy.

-   Ha ha ha.

Âu Dương Vô Song cười một cách điên cuồng, mất hết vẻ phong nhã thường ngày, Thanh Y, Thanh Lục thì cố kị chút còn biết nín nhịn, nhưng nhìn hai kẻ ấy vai run run cũng biết đang cười nàng, Đoan Nhất và Đoan Nhị lại vẻ mặt ta không quen ngươi, A Tú khó hiểu hỏi:

-  Các ngươi cười cái gì? – A Tú trừng mắt nhìn Đoan Nhất.

-  Không có gì.

-  Không có gì thì làm việc đi.

-  Việc gì? – Đoan Nhất khó hiểu nhìn nàng.

-  Ngu ngốc, đương nhiên là lục soát túi đồ của mấy đạo tặc đại ca, ngươi xem tích phúc thì tích tới cùng chứ, số tiền bất nghĩa thế đương nhiên là để ta tiêu hộ rồi.

Đoàn người vào thành Nam Dương, A Tú ngay lập tức đòi đi gặp quan phủ, từ mấy đại ca đạo tặc kiếm được gần một trăm tám mươi hai lượng, cộng thêm hai trăm lượng, cùng với bốn trăm bảy mươi ba lượng ban đầu, A Tú cũng được xem là đại gia, xem ra chỉ cần cuộc thi nấu ăn này nàng thắng thì phí tổn để dựng nghiệp của nàng cũng sẽ coi như tạm đủ. A Tú vừa đi vừa tính toán, càng thấy tương lai tươi sáng, A Tú nàng đây vốn toàn năng toàn tài, thích nghi với mọi hoàn cảnh mà.

-  Đi chỗ tiền này chúng ta liên hoan một bữa.

Từ chỗ quan phủ đi ra, A Tú liếc quanh rồi chọn một tửu lâu, cùng Đoan Nhất, Đoan Nhị vào. Vô Song mỹ nam sau khi vào thành cũng tách ra làm nàng cũng cảm thấy tiếc nuối, con người nàng yêu cái đẹp mà tuyệt không phải háo sắc nhé. Tìm một chỗ ngồi trong góc, tiểu nhị niềm nở hỏi:

-  Khách quan đùng gì ạ?

-  Tiểu nhị mang thực đơn ra đây.

-  Khách quan thực đơn là gì ạ? – Tiểu nhị khó hiểu nhìn A Tú.

- Thì quán của các ngươi có những gì, liệt kê ra xem nào. – Nàng biết lỡ lời đành ho nhẹ che giấu.

-  Quán của tiểu nhân có món đặc sản là bào ngư thủy, kim chi mộc điệp, bla … bla…

Tiểu nhị đụng phải sở trường nên được phen thao thao bất tuyệt, nói toàn tiếng không phải người Việt nên nói, A Tú không thể chịu đựng thêm đành nói:

- Dừng – Tiểu nhị thành công phanh kịp, A Tú quay sang nhìn Đoan Nhất cười nịnh  – Ta nghĩ vẫn là Đoan Nhất huynh đệ biết đồ, phần này nhường huynh.

-  Được vậy ta không khách khí. – Đoan Nhất nhìn nàng cười cười nói.

- Vẫn là nên khách khí chút thì hơn. – A Tú nhỏ giọng nói thầm, nhưng tin tưởng hai anh chàng biết võ cũng thính tai.

-     …

Sau khi đồ ăn được bưng lên, vài món chỉ là canh cá, gà luộc, vài đĩa thịt với rau mà tên thì cứ gọi cho là mỹ miều, ăn thử vài miếng, A Tú cảm thấy khá ngon, xem ra không phải cổ đại trình độ nấu ăn kém mà do nàng chưa chọn đúng quán thôi, A Tú cảm thấy lấy năm trăm lượng cũng không đơn giản. Đoan Nhị thấy A Tú cau mày tưởng ta không hợp khẩu vị nên quan tâm hỏi:

-  Không hợp với ngươi à?

-  Không phải ta đang nghĩ xem làm thế nào kiếm được tiền.

-  Không phải ngươi mới có mấy trăm lượng sao? – Đoan Nhị nhìn nàng thắc mắc.

-  Hừ tiền ta không chê, nhất là tiền mà mình có khả năng kiếm được thì ta lại càng không chê – A Tú liếc cái xem thường Đoan Nhị - Phải có thu vào thì mới có chi ra, đây là kĩ năng sống cơ bản mà.

-  Cái đấy ai chả biết. – Đoan Nhị cau mày nhìn A Tú đầy không phục.

-  Hừ, ngươi không biết chứ, chỗ ta có câu châm ngôn, ngươi biết là gì không?

-  Là gì? – Đoan Nhị nhìn A Tú tò mò, ngay cả Đoan Nhất cũng mặc dù tỏ vẻ không quan tâm nhưng nàng biết tai hắn sắp dài ra rồi, A Tú cười nói:

-  Đó là tiền không mua được tất cả nhưng tất cả đều phải mua bằng tiền, vì thế chúng ta luôn phải nỗ lực kiếm tiền.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.