Chương 11:

 

Đoan Nhất, Đoan Nhị nghe xong đều cúi mặt xuống, A Tú biết bọn hắn đang suy nghĩ, nàng cũng không nói tiếp mà tập trung ăn uống. Nhưng mà có vẻ như A Tú đánh giá thấp cổ đại này về trình độ nghe lén chuyên nghiệp, công khai và không hổ thẹn, một anh chàng cơ bắp cuồn cuộn, râu ria xồm xoàm, tóc tổ quạ, giọng loa phóng thanh quét về phía bàn chúng ta:

- Huynh đệ nói hay lắm, vì câu nói ‘tiền không mua được tất cả nhưng tất cả đầu phải mua bằng tiền’, ta muốn kết giao với huynh đệ. – Lời vừa dứt, người đã ở cạnh, còn cầm một bát rượu đến – Huynh đệ ta tên Hoàng Đao, bình sinh ta đây thích nhất con người thẳng thắn, không cần nhiều lời chỉ một câu liền thích, lão Hoàng ta đây mời đệ một chén.

- Hoàng Đao, có phải huynh là người được mệnh danh ‘đệ nhất đao’ với bộ đao pháp ‘Lôi phong đao’ Hoàng Đao. – Đoan Nhất nhìn anh chàng cơ bắp kinh ngạc.

- Ha ha, chỉ là được mọi người ưu ái thôi. – Hoàng Đao cười ngượng ngùng, A Tú nhìn vóc dáng kinh kông của hắn lại bộ xấu hổ mà thấy quái dị.

- Được huynh đài để ý là vinh hạnh của tại hạ - A Tú vốn định từ chối nhưng ai bảo người ta xấu nhưng người ta nổi tiếng tất nhiên sẽ có thái độ khác, mặc kệ Đoan Nhị nhìn nàng với ánh mắt khinh bỉ, A Tú cũng cầm một chiếc bát lên rót rượu vào. Cầm bát lên nàng cười – Như huynh đã nói, duyên phận không phân chia, gặp có cảm tình tức là hữu duyên ta đây chúc Đao huynh một chén. – Nói xong ngửa đầu uống hết rượu.

- Sảng khoái! Nào, lão huynh mời đệ một chén nữa … - Hoàng Đao nhiệt tình định mời A Tú thêm một bát nữa, nhưng lúc này A Tú cũng không quản nữa, nàng vội vàng múc một bát canh uống hết, vẫn không hết cảm giác cay nóng trong bụng A Tú dứt khoát gọi tiểu nhị:

- Tiểu nhị mang bình trà lên đây, đây là rượu gì chứ, vừa cay vừa nóng. – Trong lúc chờ trà A Tú vội vàng vơ vét thức ăn để giải nhiệt cho cái bụng đang phừng phừng của mình, vừa ăn vừa nói với Hoàng Đao – Đao huynh, đệ uống không được lắm, cho đệ giải lao giữa hiệp, Đoan Nhất, Đoạn Nhị sẽ thay đệ trong giờ quảng cáo.

-   !?

Đoan Nhất có vẻ rất hâm mộ lão Đao, cười nói chuyện đông tây cả đống, toàn chuyện loạn táo bát nháo A Tú chẳng hiểu gì nên chẳng quan tâm. A Tú phải rất khâm phục mấy kẻ nội công trong người, uống đến mấy vò cũng không say, làm hi vọng thoát nạn của nàng thành công cốc.

Cảm thấy cổ họng khô khốc, A Tú cố mở mắt thấy mông lung, nàng cảm thấy mơ một giấc mơ rất kì lạ, nếu tỉnh nàng sẽ kể cho mọi người nghe, có cái gì đó mát chảy vào cổ họng, ai đó đang ồn ào, A Tú muốn quát lên nhưng không đủ sức, cuối cũng nàng lại thiếp đi.

Tỉnh lại, đầu đau như búa bổ, liếc quanh, A Tú đang nằm trên một chiếc giường trong một khách điếm, A Tú thất vọng, đâu là mơ đâu là thật nàng cũng không phân biệt nổi nữa, có lẽ tất cả đã được an bài.

- Tỉnh. – Giọng Đoan Nhất đột nhiên vang lên làm A Tú chấn động. Nàng lại bất cẩn để lộ cảm xúc trước người ngoài, ta đành cười lấp liếm:

-   Ha ha, hôm qua ta say rượu.

-  Đúng. – Ánh mắt Đoan Nhất nhìn A Tú không như trước, có chút phức tạp cùng né tránh, nàng cũng không tìm hiểu sâu – Ngươi không nhớ gì sao?

-   Nhớ gì? Ta không làm gì chứ. Ha ha.

-  Ngươi nói xem. – Đoan Nhất nhìn nàng cười nói. A Tú cười rồi không cười nổi nữa, từng hình ảnh đứt quãng chuyền vào đại não.

-  Lần đầu ta mới thấy một nữ nhân say rượu như ngươi. – Đoan Nhị không biết từ đâu nhảy vào, nhìn nàng đầy ý vị nói.

-  Hình như ta chỉ nói có vài câu thôi mà. – A Tú chột dạ nói.

-  Đúng vậy vài câu của ngươi nói trong hai canh giờ liền. – Đoan Nhị không khách khí vạch trần.

-  Ta cũng không có nói linh tinh gì mà. – A Tú cố gắng tìm một chút thể diện.

-  Đúng ngươi chỉ nói với Đao huynh ‘nhìn huynh trên có cơ dưới có bắp, đáng ra lên đi thi thể hình thay vì làm nhất đao hoặc làm diễn viên phim Kinh Kông không cần hóa trang’, ta rất tò mò ‘thi thể hình’, ‘diễn viên phim Kinh Kông’ là cái gì?

-  Còn gì nữa không? – A Tú nhỏ giọng hỏi.

- Ngươi nói với chủ quán ‘quán ngươi toàn hàng mặt đất mà kêu toàn tên trên trời, ngươi có biết rằng đi từ nhận thức đến thực tế là một quá trình không? Giống như ngươi chủ quán vậy bên ngoài tươi tốt bên trong thì mục rữa, béo vậy làm chi khẳng định yếu sinh lí’.

-  Ta …ta còn nói gì nữa? – Nàng lí nhí.

-  À ngươi nói ‘cái thời này mỹ nam đi đầy đất, ra đường gặp toàn trai đẹp, nhưng toàn mấy cha tự kỉ, ví dụ như anh chàng Vô Song ấy, đặt cái tên rõ khoe khoang như thể kiểm hàng, nói mọi người ‘ta là hàng tốt cần bán đây’, không khác gì hàng đa cấp, quảng cáo thì hoành tráng chỉ đến khi dùng mới biết là kém chất lượng’.

-  Ta không nói gì các ngươi chứ? – Nàng lén liếc Đoan Nhất, Đoan Nhị.

-   Ngươi muốn biết? – Đoan Nhị híp mắt nhìn A Tú, hừ nàng say rượu được chưa.

-  Ngươi nói ‘Đoan Nhất, Đoan Nhị các ngươi ăn của ta, dùng tiền của ta vì vậy các ngươi là người của ta, ta bảo các ngươi ăn các ngươi không được uống, ta bảo các ngươi nằm các ngươi không được ngồi. Mỹ nam bên người chưa ăn mà đem bán thật lãng phí’. A Tú à, không biết nàng định đem chúng ta bán đi đâu vậy? – Đoan Nhất bình thường nhìn quy củ, nhưng khi nói lời mờ ám thật mặt không đỏ, tim không đập, đúng là nhìn người không nhìn tướng mạo, A Tú cảm khái thật lâu, cảm thấy cô gái hiện đại như nàng bị hai tên nhóc cổ đại trêu chọc thật không ra sao, thế là nàng quyết định ngẩng đầu ưỡn ngực:

-  Sao chứ, bổn tiểu thư nói thế đấy. – Hừ dù sao cũng say, nàng không nhớ hai người làm gì được nàng. À khoan đã, có cái gì không đúng. – Các ngươi biết ta là nữ nhân, vậy ta không có làm gì chứ?

-  Ngươi … - Đoan Nhị không biết nghĩ cái gì, run run chỉ tay về phía A Tú, trợn mắt nhìn nàng mặt đỏ bừng chạy ra – Không biết xấu hổ.

-   Khụ. Ngươi nghỉ ngơi đi. – Đoan Nhất cũng đỏ mặt, nhưng vẫn ung dung đi ra.

Nhìn phản ứng của họ là A Tú biết đậu hũ kiếm đủ rồi, nàng cố gắng lục lọi nhưng vẫn không thể nào nhớ nổi, thôi kệ không nghĩ nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.