Chương 12:

Sau khi tỉnh táo lại, mặc dù còn hơi say nhưng bước chân cũng vững hơn, A Tú quyết định tự mình đi kiếm đồ ăn. Ăn uống no say, tắm rửa sạch sẽ, tinh thần cũng được kích hoạt, A Tú tự mình đi tìm nơi đăng kí dự thi.

Sau khi hỏi n người, cuối cùng A Tú cũng tìm được nơi đăng kí, sau lần này tinh thần quyết chí học chữ Nôm của nàng cũng lên cao, nàng nhất định phải xóa nạn mù chữ cho bản thân.

Nhìn danh sách đăng kí dài mấy trang tính sơ sơ cũng phải hai ba trăm người, ta cảm thấy tinh thần lập tức xuống dốc. Cắn răng, bổn tiểu thư người hiện đại, há có thể chùn bước đơn giản thế.

Đăng kí xong A Tú quyết định ra chợ mua ít đồ về làm gia vị, mặc dù thời này người ta cũng khá chăm chút về kĩ thuật ăn uống nhưng mấu chốt ở gia vị thì chắc chắn chưa được bằng hiện đại rồi.

Nhìn dòng người như mắc cửi trước mặt, đang dâng tinh thần xông pha trận mạc, bỗng A Tú nhìn thấy hai dáng người quen quen, chẳng phải Đoan Nhất, Đoan Nhị sao? Không biết hai người làm gì ở đây, còn hai người áo đen đi cùng là ai? Xem ra lai lịch của họ cũng không đơn giản như nàng nghĩ, mà đức tính của A Tú thường được khen ngợi nhất chính là không có tính hiếu kì, mặc kệ ngươi có bí mật gì, không ảnh hưởng tới nàng, nàng cũng không muốn quản.

Vừa vào khách điếm, Đoan Nhị đã nhìn thấy A Tú vội vàng chạy đến hỏi:

-  Ngươi đi đâu? – Đoan Nhị lo lắng cho nàng, xem ra tên này cũng không phải mặt lạnh, tim lạnh.

-  À ta đi đăng ký thi nấu ăn, sẵn tiện mua ít đồ. – A Tú cười – Xem ra đối thủ cạnh tranh khá nhiều, sáu ngày nữa sẽ thi.

-   Ngươi đi ra ngoài cũng nên nói bọn ta một tiếng chứ. – Đoan Nhất cau mày nhìn A Tú.

- Biết làm thế nào!? – A Tú ai oán nhìn hai người họ - Ta định nói nhưng các ngươi chạy nhanh thế làm gì, báo hại người mù chữ, mù đường như ta phải đi hết nửa cái tòa thành mới tìm được chỗ.

- A! – Đoan Nhất lập tức quay mặt nhìn cái bàn sứt ra vẻ nghiên cứu cấu tạo chất liệu gỗ của nó.

- Hắc hắc. – Đoan Nhị đỏ mặt cười trừ, bỗng giật mình nhìn nàng hỏi – Ngươi nói ngươi không biết chữ?

-  Đúng, ta đang định nhờ hai người dạy đây. – A Tú chạy lại bàn ngồi xuống, bỏ một đống rau rợ linh tinh lên.

-  Không phải chứ, ngươi nói là ngươi đa tài đa nghệ, cái gì cũng biết mà chữ lại không biết, ha ha.  – Đoan Nhị không khách khí ôm bụng cười to.

-  Ngươi có vẻ rất vui vẻ khi đã tìm thấy nhược điểm duy nhất của ta. – A Tú trừng mắt nhìn hắn.

-  Tất nhiên rồi, ta xem ngươi ba hoa khoác lác, một người không biết chữ thì có thể đa tài đa nghệ cái gì chứ. – Đoan Nhị vẻ mặt đắc chí nhìn nàng.

-  Ngươi thì biết cái gì, nông dân không biết chữ vẫn có thể tính toán thời tiết, trồng lúa lấy gạo, ngươi mới có cơm ăn. Thương nhân không học tại trường nhưng vẫn có thể tính toán thu chi. Công nhân không qua học hành nhưng họ có thể tính đúng tỉ lệ thiết kế. Ngươi á, chỉ nhìn đời bằng nửa con mắt, ở trong thành phần gọi là tú tài mà nghĩ bản thân là tài, nhưng mà cũng không biết là do kẻ coi là vô tài nuôi nên cái gọi là tài. – A Tú tức khí máu nóng xông lên nói liên thanh, nói xong cảm thấy hối hận, mẹ nó hơn thua cái gì, an phận không được sao.

-   Nói đúng lắm. – Một âm thanh hùng hậu từ bên ngoài truyền vào.

Mọi người nghe tiếng không nhịn được nhìn về phía cửa, một đoàn người đi vào, đi đầu là ba người nam nhân, quả nhiên mỹ nam. Một người áo bào trắng, mặt mày ôn thuận như ngọc, khiến người ta cảm giác như gió xuân. Một người đối lập một màu đen, mày kiếm mắt sáng, lạnh lùng cao ngạo. Một người áo xanh, nhìn cảm giác dễ gần nhưng lại pha chút mông lung thần bí, người vừa nói cũng là hắn. Tóm lại một câu, đều là mỹ nam cực phẩm, mà đã cực phẩm thì đi với không tầm thường, gắn liền với phiền toái, mà phiền toái là cái mà A Tú muốn tránh xa. Nàng cũng nhạy cảm phát hiện Đoan Nhất, Đoan Nhị khi họ tiến vào lập tức đề phòng, phản ứng hơi cảnh giác. Xem ra phiền toái không ít nha.

-  Ha ha, chỉ là nói chút cho vui thôi. – A Tú cười lấp liếm.

-  Công tử không cần khiêm tốn, chân lý trong đó không phải ai cũng hiểu, chỉ một câu cũng khiến cho ta khai thông được nhiều thứ. – Áo xanh mỹ nam tiến đến trước mặt A Tú, cúi xuống phe phẩy quạt, sau đó chắp tay cười nhìn nàng.

-  Ta cũng không hề khiêm tốn đâu. – A Tú nhỏ giọng nói thầm.

-  Ha ha, huynh đài huynh thật thú vị. – Mỹ nam áo trắng không keo kiệt tặng cho A Tú một nụ cười.

- Hắc hắc, không dám. – Nhìn bọn họ vai run run vẻ cố nén cười, A Tú cảm thấy xấu hổ muốn chết, mẹ nó tai thính thế làm chi chứ. Nàng muốn chuồn nhưng có vẻ như mấy mỹ nam đây vẫn còn muốn buôn dưa leo.

-  Tại hạ Long Ngạo – Mỹ nam áo xanh chắp tay với A Tú rồi chỉ sang anh chàng áo trắng – Đây là đệ đệ ta Long Triệt, còn hắn là Lãnh Diệp. Không biết có thể làm quen với huynh đài không?

-  Tại hạ A Tú. – Nói xong chỉ sang Đoan Nhất, Đoan Nhị nói – Bọn họ là Đoan Nhất, Đoan Nhị.

-  Tại hạ…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.