Chương 13:

 

Long Ngạo còn định nói gì đó, nhưng bỗng có một nam nhân đi vào nói thầm cái gì đó, chỉ thấy hắn cau mày, sau đó suy nghĩ gì đó, lại nhìn A Tú chắp tay nói:

-  Thất lễ, tại hạ có sự vụ trong người, sau này sẽ có cơ hội sẽ hàn huyên với huynh đài sau.

-  Không sao, không sao. – A Tú vội vàng khoát tay, nàng còn ước mấy người đi nhanh hơn đi, nói chuyện với mấy người này áp lực thật lớn.

-  Cáo từ.

Đoàn người họ nhanh chóng rời đi, trước khi đi Lãnh Triệt không hiểu có phải A Tú nhìn lầm không mà có cảm giác hắn nhìn ta đầy ý vị làm nàng lạnh gáy.

Nhìn Đoan Nhất, Đoan Nhị rơi vào trầm tư, A Tú không thể khống chế thở dài, còn hai cái bọc phiền toái này nữa. Xem ra A Tú quá coi thường mị lực người xuyên không rồi, nàng trầm giọng nói:

-  Đi thu dọn đồ đạc.

- Hả? – Đoan Nhị mờ mịt nhìn A Tú khó hiểu, nàng hận không thể đập một phát vào cái đầu ngốc của hắn một cái, nàng sai lầm rồi, đây không phải phiền toái mà là cái cục nợ.

-  Ta cần một nơi yên tĩnh để chế biến gia vị.

-  Được. – Đoan Nhất nhìn sâu A Tú một cái, rồi lên thu dọn đồ đạc.

Ba người thuê một cái tiểu viện hẻo lánh có ba gian, một phòng khách và hai phòng ngủ. A Tú cũng vất hết phiền não ra sau đầu, quyết tâm chuẩn bị cho cuộc thi.

Sau năm ngày làm tổ trong phòng bếp, chưng cất ủ đủ cả, có mấy món như mắm tôm cần thời gian lâu dài, còn mẻ, đường, sa tế, dấm, muối cất, tương ớt, tương cà, hạt nêm tương đối thành công. A Tú quyết định nấu một bữa thịnh soạn để liên hoan.

Buổi tối khi Đoan Nhất, Đoan Nhị về nhìn một bàn thức ăn kinh ngạc. Đoan Nhị trưng ra bộ dạng khó tin nhìn A Tú hỏi:

-  Ngươi làm?

- Đúng, ngồi xuống nếm thử đi, gia vị không được chính cống lắm nhưng cũng không tôi đâu. Để ta giới thiệu, đây là nem rán, chạo thịt, cá hấp sốt cà chua, gà tần thuốc bắc, thịt nướng riềng, nộm hoa chuối, thiên lý xào tỏi, dọc mùng nấu mẻ. Aiz, ta còn muốn nấu mấy món nữa nhưng nghĩ lại không đủ thời gian với lại sợ lãng phí, nên thôi.

-  Không chết người chứ? – Đoan Nhị nuốt nước miếng hỏi làm nàng tức điên.

- Ngươi … - A Tú còn đang định buông lời vàng ngọc thì Đoan Nhất khoát tay, nàng ngừng lại khó hiểu nhìn hắn.

-  Có người gõ cửa. – Đoan Nhất cau mày nhìn ra phía cửa.

-  Hàng xóm hả? – A Tú tò mò hỏi lại.

- Các ngươi ở trong này ta ra mở cửa. – Đoan Nhất liếc A Tú một cái, cũng không thèm trả lời.

Ngoài dự đoán của A Tú, thế nhưng không phải một người mà là một toán người tới, nàng thật hoài nghi bọn họ có phải mũi chó không mà đến đúng dịp thế không biết.

Người bước vào đầu tiên là Vô Song công tử, hắn mặc chiếc áo dài tứ thân màu đỏ càng khiến cho khuôn mặt yêu nghiệt thêm mị hoặc. Thanh Y, Thanh Lục theo sát đằng sau.

Tiếp đó là hai huynh đệ Long Ngạo và Long Triệt, một áo dài xanh đậm, một xanh lá, đều có những họa tiết tỉ mỉ, theo sau có bốn tùy tùng.

Đi sau cùng là Lãnh Diệp, hắn đi một mình, mặc bộ áo tứ thân màu trắng càng trở nên lạnh lùng, cao ngạo.

Thấy đoàn người này, A Tú chỉ có một ý nghĩ duy nhất đó là phiền toái đến rồi. Thấy họ vào, A Tú khách khí đứng dậy chắp tay nói:

- Hôm nay không biết rồng đến nhà tôm a? Các vị không biết đến có việc gì?

A Tú vừa nói xong, vài con mắt liếc qua nàng một cái rồi giống như đồng thời thương lượng. cả toán cùng quay đầu. A Tú còn chưa rõ thì Đoan Nhị đã chạy đến mang theo chiếc áo choàng trùm lên người nàng, rồi nói:

- Người nhanh vào thay đồ, thất lễ.

Lúc này, A Tú mới nhìn lại bộ dạng của mình. Nàng hiện đang mặc một chiếc áo dài tay sơ mi cải tiến hiện đại, quần dài xắn gối, tóc ướt thả, đứng trong đêm ngược sáng có bao nhiêu nữ quỷ thì giống bấy nhiên. Đoan Nhất, Đoan Nhị nhìn nhiều quen rồi không thấy gì, nhưng mấy chàng mỹ nam vừa vào liền đỏ mặt quay đi, A Tú không thể không vào thay đồ và vấn tạm tóc ra sau bằng trâm, vừa đi vừa phỉ báng xã hội cổ đại, nàng kín hết từ đầu đến chân các ngươi xấu hổ cái quái gì.

Căn nhà nàng thuê chỉ có một phòng khách nhỏ với bộ bàn ghế gỗ, vì không nghĩ có người tìm đến, vì thế nàng dọn luôn thức ăn lên đó, thành ra, mấy vị khách không mời đánh phải lấy ghế quanh bàn ra để ngồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.