Chương 14:

Đợi đến lúc nàng mặc đồ hoàn hảo đi ra, nhìn lại không nghĩ tới mấy mỹ nam mặc dù không nói gì nhưng ai cũng tò mò nhìn mấy món ăn lạ mắt được đặt trên bàn. A Tú nghĩ bụng các ngươi có tí xấu hổ nào không thế, căn đúng giờ cơm thì đến, thấy người ra bày đồ ăn ra rồi không tự giác mà về đi, lại còn đứng đó khác nào nói rằng mình muốn ăn trực. Không biết bây giờ nàng vào nói với họ ta không tiếp có được không?

Thấy A Tú đi ra, nhìn thấy một dàn sáu mỹ nam, tự dưng ảo giác mình là phú ông với thê thiếp hàng đàn, muôn hình muôn vẻ. A Tú liếc nhìn Vô Song trưng ra bộ mặt khuynh quốc khuynh thành đầy mị hoặc, Long Ngạo vẫn bộ dạng gần gũi, Long Triệt lại ôn hòa mà xa cách, Lãnh Diệp thì lúc nào cũng mỹ nam lạnh lùng. Lại nhìn Đoan Nhất phóng khoáng lại nhã nhặn, Đoan Nhị thì đúng là tiểu mỹ nam ngây thơ mà nóng nảy. Lúc này tiểu mĩ nam đang cố trừng mắt nhìn mấy người kia.

Không hiểu thế quái nào mà mặc dù mỗi người mỗi vẻ nhưng hội chung một chỗ nàng lại có ảo giác hòa hợp thế không biết. A Tú rùng mình, đánh bay ý nghĩ không tốt đẹp.

Vấn đề nữa đấy là mấy vị này đến không thông báo, A Tú cảm thấy dù nàng không có ý với trai đẹp nhưng cũng không muốn bị dắt mũi, rõ ràng là mấy người điều tra nàng. Tuy nhiên, nghĩ lại nàng một thân một mình tới đây, không thân không thích, mà những người này nhìn qua đã biết không phú tức quý, chế độ phong kiến rất nặng nề giai cấp, nàng không thể vì chút tức giận mà đắc tội với họ, nhưng cho chút thái độ vẫn cần thiết. Nghĩ xong xuôi, A Tú cũng khách khí nhìn mấy vị công tử nói:

- Ngọn gió (độc) nào mang các vị quý công tử thổi lạc vào đây thế?

- Quấy rầy mà không báo trước thật thất lễ. - Long Ngạo tươi cười chắp tay nói với nàng, A Tú nghĩ bụng, nếu thấy thất lễ thì có thể tự giác về đi chứ. Long Ngạo cũng chẳng để nàng nghĩ lâu nói tiếp - Nhưng trước đó nghe những lời nói của vị huynh đệ này, biết rằng không phải vật trong ao, ta có ý kết giao. Trước đó vì có việc không thể phân thân, giờ mới có thời gian, mạo muội tìm đến xin huynh đài lượng thứ cho.

A Tú nghĩ bụng biết thất lễ còn mò đến làm chi, đúng là dạng người trong ngoài bất nhất, dù vậy, nàng vẫn giả vờ khách sáo:

- Huynh đài khách khí rồi, chỉ là lời nói vu vơ thôi, bản thân ta còn chả nhớ rõ mình nói gì nữa đâu.

- Huynh khiêm tốn rồi. - Long Ngạo lại nhìn nàng cười nhẹ.

- Không dám, người không ở trong ao phải lài huynh đài đây mới phải. - A Tú cũng giả đò đưa đẩy. Thấy A Tú và Long Ngạo ta một câu khiêm tốn, người một câu khách sáo khiến bầu không khí ngày cảng quỷ dị, đúng lúc Vô Song công tử chen vào nói:

- Thôi hai người đừng khách sáo nữa, A Tú đệ không định quỵt nợ của ta đấy chứ? – Vô Song mỹ nam vội vàng giả bộ thương tâm, ai oán nhìn A Tú.

- Ta nợ huynh cái gì chứ? – Nghe thấy hai chữ nợ nần, A Tú ngay lập tức liếc sang, nàng nghĩ mãi hình như không có vay tiền, cũng chẳng nhận đồ từ tên này mà, sao lại thành con nợ rồi, chẳng nhẽ hắn khi dễ nàng mù chữ định lừa tiền. A Tú nhìn Vô Song công tử đầy hoài nghi.

- Ta biết ngay mà, đệ lại phủi sạch quan hệ. – Vô Song mỹ nam giả bộ thương tâm, còn không quên quăng ánh mắt ai oán về phía nàng. Suy đi nghĩ lại, A Tú không chắc chắn hỏi:

-  Không phải huynh nói đến bữa cơm ta mời đấy chứ? - Thấy Vô Song gật đầu, nàng kinh ngạc nói - Chỉ là một bữa cơm thôi mà ngươi cũng tính toán chi li.

- A, nhớ là được, ai nói là một bữa cơm, nợ lâu thế ta phải tính lợi tức chứ. – Vô Song nhìn A Tú chớp chớp mắt, bộ dáng có bao nhiêu câu dẫn có bấy nhiêu câu dẫn khiến A Tú nhìn không chớp mắt.

- Hừ, Vô Song công tử là đệ nhất công tử còn để ý chút ít cỏn con thế có phải quá nhỏ nhen không. – Rốt cục Đoan Nhị cũng lên tiếng giải thoát A Tú khỏi mị lực của Vô Song mỹ nam. A Tú nghĩ thầm tuấn mỹ thế làm chi, khiến cho ý chí nàng thiếu chút thất thủ, đúng là hồ ly tinh

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.