Chương 15:

 

Đứng nói một lát, cơm canh cũng sắp nguội mà những người không mời mà tới không có ý định ra về, A Tú không thể làm gì khác ngoài việc tỏ vẻ mình là một chủ nhà hiếu khách. Nàng giả cười nói:

- Nếu các vị không chê, nay sẵn tiện ta trổ chút tài nghệ, không bằng ở lại ăn cùng, tiện cho tại hạ có cái nhìn nhận xét về tay nghề của mình.

- Không chê không chê - Vô Song công tử, không giờ phải gọi là Vô Song mặt dày nhanh chóng nói.

- Làm phiền. - Mấy người Lãnh Ngạo cũng tỏ vẻ muốn ở lại nếm thử.

Mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng A Tú vẫn biết mình phải tỏ ra thân thiện, dù gì nàng giờ cũng là ‘hổ xuống đồng bằng’, thực tế nàng chỉ là con mèo xuống đồng bằng thôi.

Ngôi nhà mà A Tú mua cũng không phải thuộc hàng giàu có, vì thế, chiếc bàn gỗ hình vuông được đặt những chiếc ghế dài.

A Tú chủ nhà nên ngồi trước, tiếp theo Vô Song nhanh chóng ngồi vào bên trái nàng, Đoan Nhất ngồi bên phải, bên cạnh là Đoan Nghị, tiếp đó là Long Triệt, Long Ngạo, Lãnh Diệp.

Những tùy tùng của họ đều không vào, những vẫn đứng từ xa để canh chừng.

Trong bữa ăn, A Tú giới thiệu những món ăn của mình, sau đó, trước mặt mấy người đó, gắp một miếng ăn trước, lúc này những anh chàng mỹ nam đó mới thong thả cầm đũa gắp ăn. Điều này khiến A Tú cảm thấy không thích, cứ như thể họ sợ nàng thả độc vào đồ ăn vậy.

Không thể không nói, mặc dù các món ăn A Tú nấu khá đơn giản, nhưng thắng ở cái hương vị mới lạ độc đáo, điều này khiến cho cả sáu người khác đồi cảm thấy tấm tắc ngạc nhiên.

Tuy nhiên, mấy người này đều không phú thì quý, món ăn trên khắp thiên hạ có lẽ đều đã thưởng thức rồi, vì thế A Tú không phải không được lợi, chỉ vài nhận xét vô tình của họ khiến cho nàng có thêm nhiều ý tưởng gia vị khi chế biến món ăn hơn.

Sau bữa ăn, A Tú chờ mong hỏi:

- Thế nào, mấy món ăn này mang đi thì liệu có được giải nhất không?

- Tạm được. - Vô Song nói.

- Khá độc đáo. - Đoan Nhất khích lệ.

- Ăn ngon mà. - Đoan Nhị lần này lại không hề khiêu khích mà nhìn nàng cười chân thành.

- Khách quan mà nói thì huynh có thể lọt top, nhưng quán quân thì hơi khó. - Long Ngạo cười nói.

- Ta thấy món ăn này có nhiều hương vị khá đặc biệt. - Long Triệt tùm tỉm nói.

Lãnh Diệp vẫn tỏ vẻ mỹ nam lạnh lùng chỉ nói một câu - Có thể.

Nghe những lời nhận xét chung chung như thế, A Tú có thể tóm tắt được ý của mấy người đó như sau: đồ của nàng có thể mang đi thì nhưng không thể đoạt giải nhất. Nàng nghĩ bụng, chê đồ ăn của ta không ngon nhưng lại đến cái cọng rau cũng chả chừa lại, đây điển hình của ăn xong chùi mép đây mà. Nghĩ vậy, nàng cũng trả lời:

- Ta cũng chỉ cần vào top thôi, chứ cũng chả ham quán quân làm gì (thực ra cũng ham nhưng mà khó đoạt được).

- Vào top? - Mặc dù tỏ vẻ thân thiện, nhưng thực tế thì Long Ngạo là người rất tinh tế, hắn bắt ngay được từ ngữ hiện đại trong câu nói của nàng.

- Ý ta là chỉ muốn mục tiêu lọt 10 người cuối cùng trụ lại. - A Tú thầm lau mồ hôi, nghĩ bụng, đúng là lão hồ ly.

- Từ ngữ của Tú đệ thật khác lạ - Long Ngạo dường như đã đợi thời cơ này từ lâu, nhìn A Tú chằm chằm nói - Không biết Tú đệ là người ở đâu? Nghe đệ có vẻ không giống người Việt Long quốc?

Long Ngạo vừa nói xong câu đó, tất cả mấy nam nhân đều không hẹn cùng nhìn về phía A Tú, xem ra mấy ngày nay họ đều đi điều tra thân thế của nàng nhưng không hề có tin tức gì, nếu không đã không tự chạy đến đây hỏi. A Tú nghĩ bụng, đến ta còn không biết mình là ai thì làm sao các người biết ta được, xem ra giờ là lúc vận dụng thần thông của người xuyên không để giải quyết vấn đề này rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.