Chương 16:

- Thực ra, ta cũng không biết mình là ai? - A Tú giả bộ ngập ngừng chút rồi giả vờ đau khổ nói - Ta được một gia đình trong núi cứu lên từ dưới nước, lúc ta tỉnh lại thì đã không hề nhớ được mình từ đâu đến rồi. - Điều này ngược lại là thật.

- Đệ bị rơi xuống nước quên quá khứ? - Vô Song công tử nhìn nàng trầm giọng nói, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc không giống bộ dạng cợt nhả hàng ngày, khiến A Tú bỗng cảm thấy trước giờ hắn toàn giả vờ với nàng. Thế nhưng, nàng cũng hoàn toàn không sợ, nghiêm giọng nói:

- Đúng vậy!

- Lúc ta gặp đệ hoàn toàn không giống người mất trí nhớ. - Vô Song tiếp tục nói.

- Ta chỉ quên mình là ai, đến từ đâu thôi, tính cách vốn không thể thay đổi, hơn nữa nhiều thứ ta tin rằng đã là bản năng rồi thì chắc chắn sẽ không đổi. - A Tú mở to mắt, tỏ vẻ thành thật đến không thể thành thật hơn.

- Nếu vậy, ta thật tò mò quá khứ của đệ đấy. - Long Ngạo mắt lóe lên, nhìn nàng nói - Không biết ai là người có thể dạy dỗ ra một người có tầm nhìn và nhiều triết lý sống như vậy.

- Ha ha. - A Tú cười gượng - Chỉ là những lời nói không suy nghĩ thôi, huynh chớ nên nghĩ ta là người tài hoa, ta đến mặt chữ còn không biết đâu.

- Có thể chỉ là không biết chữ của nước Việt Long thôi. - Lãnh Diệp vốn từ đầu tới cuối đều lạnh lùng, không ngờ lúc này lại nhàn nhạt nói một câu khiến cho tất cả nam nhân ở đây đều đăm chiêu nhìn nàng.

- Huynh thật biết nói đùa, ta chắc chắn là người Việt Long. - A Tú căng da đầu đối phó, mặc dù là cô gái hiện đại, nhưng hiển nhiên, nàng không phải là người va chạm xã hội nhiều, ứng phó với mấy tên cáo già trước mặt đã có phần cố sức.

- Thôi mọi người đừng ép đệ ấy, lời đệ ấy có thể là thật đấy. - Long Triệt đúng lúc này chen vào, A Tú thiếu chút nữa ôm hắn cảm ơn vì giải vây cho nàng đúng lúc. Không nghĩ tới, hắn lại nói tiếp - Hoặc có thể là đệ ấy có điều khó nói, biết đâu sau này quen thuộc rồi đệ ấy lại chia sẻ. Đúng không?

Khốn kiếp hóa ra, hắn cũng chả tin nàng, A Tú bực mình nói:

- Hừ, ta nói thật, tùy các ngươi tin thì tin không tin thì thôi.

Nghe thế, bọn hắn cũng biết ép nàng nóng nảy, nên dừng lại chủ đề này.

Sau đó, mấy tên nam nhân cùng nhau tán gẫu mấy chuyện không đâu, A Tú như vừa qua cuộc khảo hạch, không tập trung nghe bọn họ nói gì. Đến khi mấy người đó cáo từ, nàng mới hoảng hốt tỉnh lại. Nhìn bọn họ lần lượt ra khỏi cổng, A Tú nghĩ cuối cùng mấy ôn thần cũng đi, lúc này không thể bình tĩnh, nàng quyết định đi nghỉ, mọi chuyện thì cứ đến đâu hay đến đó.

*

Bên ngoài, mấy người Long Ngạo vừa bước ra khỏi cửa thì một cỗ xe ngựa màu đen chạy đến, theo sau là mấy người mặc quần áo hộ vệ. Thấy Long Ngạo, mấy người đó ngay lập tức hành lễ:

- Khấu kiến Tam vương gia, Tứ vương gia.

Thấy những điều này, mấy người còn lại cũng chẳng kinh ngạc, có thể nói những người quyền quý như họ đều đã biết nhau từ trước. Long Ngạo lúc này không vội đi luôn mà quay lại nhìn Vô Song công tử nói:

- Không biết Vô Song công tử và Tú đệ quen thuộc nhau từ trước? Công tử không biết đối với xuất thân của Tú đệ có biết gì không?

- Tại hạ chỉ mới quen A Tú hơn Vương gia mấy ngày, chỉ là hợp tính nhau nên kết giao thôi, nào quan tâm xuất thân chứ. - Vô Song công tử mắt lóe lên, chắp tay cười nói.

- Vậy bản vương đi trước.

Thấy thái độ của Vô Song biết không lấy được tin tức hữu dụng. Long Ngạo cũng không khách sáo thêm, quay đầu lên xe ngựa. Long Triệt cũng theo vào ngay sau đó. Xa phu cầm roi quất mông ngựa tiến vào bóng đêm.

Tại chỗ còn lại Lãnh Diệp, Vô Song cùng hai người Thanh Y, Thanh Lục. Lúc này, Lãnh Diệp quay đầu liếc nhìn cửa đằng sau, như muốn xuyên qua đó tìm ra bí mật người trong đó. Vô Song thấy thế cau mày nói:

- Không biết Lãnh Diệp công tử lại không giống lời đồn như vậy. – Vô Song nghĩ Lãnh Diệp sẽ không đáp lời, không ngờ hắn quay lại nói:

- Chỉ là thấy thú vị thôi.

Nói xong, hắn huýt sáo, một con ngựa đen có chân đốm trắng từ xa phi đến. Lãnh Diệp tung mình cưỡi lên rồi phi ngựa biến mất trong đêm. Vô Song nhìn theo nói với Thanh Y, Thanh Lục.

- Chúng ta cũng đi. – Sau đó liếc nhìn đằng sau, cười nhẹ nói – Thật là người dễ gây chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.