Chương 17:

Chiếc xe ngựa đen dừng lại tại một trang viên. Long Ngạo và Long Triệt xuống xe rồi bước vào cửa. Cả hai đều không nói gì mà trực tiếp đi đến thư phòng. Sau khi ngồi vào ghế sau thư án, Long Ngạo liếc nhìn Long Triệt nói:

- Đệ thấy người tên A Tú này thế nào? - Lúc này thị nữ nhanh chóng dâng trà nóng lên rồi lùi ra ngoài. Long Triệt cầm lấy chén trà nhấp một ngụm rồi mới trả lời:

- Người này không tầm thường! Tuy nhiên vẫn còn trẻ tuổi.

- Thực sự không nghĩ ra hắn thực sự không hiểu thế sự hay giả vờ ngây thơ – Long Ngạo cười nói. – Bây giờ ta vẫn chưa nhìn ra được những ưu điểm của hắn, tạm thời để một người chú ý thôi. Nếu không có tác dụng thì không cần để ý người này nữa.

*

Trang viên Lãnh gia.

Lãnh Diệp vừa bước vào phòng, một cô gái yểu điệu đã nhanh chóng tiến tới chào hỏi:

- Gia đã về! – Lãnh Diệp giơ tay để nàng hầu hạ cởi áo khoác của mình ra, sau đó ngồi vào bàn tự rót nước trong ấm nhấp một ngụm, nhìn nữ nhân hỏi:

- Nàng nói xem, trên đời này có bệnh nào nhớ tất cả thói quen mà chỉ quên mất thân phận không?

- Ồ có người như thế ư? – Cô gái không ngại ngùng, ngồi vào lòng Lãnh Diệp, cười dịu dàng hỏi lại. Lãnh Diệp ánh mặt lóe lên ôn nhu hiếm thấy, kiên nhẫn trả lời nước đôi:

- Chỉ là nay gặp được một người thú vị thôi. Không quan trọng, thời gian còn nhiều, là cáo hay là gà rồi cũng sẽ có ngày hiện hình thôi.

*

Đợi đến khi về đến Trần gia, Vô Song công tử Trần Hạo Minh vừa bước vào nhà thì quản gia chạy đến cung kính nói:

- Công tử, người điều tra vừa về đến nơi. – Trần Hạo Minh nghe xong hơi dừng bước, quay đầu nhìn quản gia phân phó:

- Đưa người đến thư phòng.

Vô Song công tử ngồi xuống thư phòng một lúc, chời thị nữ bưng trà lên xuống một ngụm mới thẩy quản gia nhanh chóng dẫn người đưa đến. Người thị vệ vừa nhìn thấy Trần Hạo Minh thì ngay lập tức quỳ xuống thi lễ:

- Tiểu nhân tham khiến công tử.

- Đứng lên đi, chuyện tra kêu người điều tra thế nào?

- Bẩm công tử, tiểu nhân đã đi đến thành trấn đó để điều tra, vì trước đó người đó huyên náo một trận với tiểu thư của thành chủ (mọi người có thể đọc lại chương 4 nhé), vì thế không ít người nhận ra. Thế nhưng không ai biết người đó xuất thân từ đâu, tiểu nhân điều tra thì phát hiện người đó từng ghé qua một cửa tiệm cầm đồ, cầm 3 món trang sức. Tuy nhiên, do đồ khá tinh xảo lên chủ quán đã bán đi chỉ còn lại đôi bông tai. Tiểu nhân đã chuộc lại. Sau khi hỏi thăm một vòng thì tiểu nhân biết rằng có một gia đình nông dân từng thu lưu người nọ. Đến đây manh mối đứt đoạn, họ cũng không biết người đó từ đâu tới. Tiểu nhân cũng đã lấy được chiếc vòng vàng mà người đó tặng cho chủ nhà.

Sau khi trần thuật lại đầu đuôi, người thị vệ nhanh chóng dâng lên hai chiếc vòng vàng và đôi bông tai được đặt trong chiếc khăn tay. Trần Hạo Minh cầm đồ sau đó phân phó:

- Làm tốt lắm, đi xuống lĩnh thưởng đi. – Người thị vệ vui mừng cảm tạ rồi lui ra. Trần Hạo Minh lúc này dưới ánh lên cầm hai món trang sức lên ngắm ngía. Lúc đầu nhìn qua thì cứ tưởng trang sức bình thường, tuy nhiên nhìn gần mới nhận ra đôi bông tai này được làm đính ngọc thượng hạng, được giữ cố định bằng viền vàng có thiết kế tinh xảo. Chiếc vòng vàng cũng có hoa văn tinh tế, vàng cũng là loại có phẩm chấn thượng thừa, không phải là hai đồ trang sức tầm thường.

- Trang sức này không phải người bình thường có thể đeo được. – Quản gia cũng chú ý tới điều này, ngạc nhiên lên tiếng.

- Phân phó người tìm hiểu cho ta. – Vô Song nhàn nhạt nói, mắt vẫn nhìn bộ trang sức. Lúc quản gia đã đi, lúc này Vô Song cầm một bông tai lên lẩm bẩm. – Một đứa con gái lớn gan, cũng không biết từ đâu tới.

Lúc này, A Tú vẫn đang say sưa mộng đẹp, không biết có người vẫn đang suy nghĩ tìm ra thân thế của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.