Chương 18:

Hôm sau trời còn chưa sáng, A Tú đã thức dậy. Nay là ngày đầu tiên bắt đầu cuộc thi nấu ăn, theo như những tin tức thu thập được từ mấy nam nhân tối qua thì cuộc thi vòng loại chủ yếu là thi vấn đáp về nguyên liệu.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, hâm lại đồ ăn còn dư hôm qua để ăn sáng, A Tú bỗng cảm thấy bắt đầu khẩn trương, mặc dù liên tục tự an ủi rằng thi nấu ăn thôi không có gì khó. Thế nhưng A Tú cảm giác không khác gì chuẩn bị thi cử đến nơi nhưng mà bài học còn chưa nhớ hết.

Lúc này Đoan Nhất, Đoan Nhị cũng tỉnh dậy, thấy A Tú ngôi trên bàn ăn cơm cũng không để ý lắm, chỉ nhanh chóng đi vệ sinh cá nhân. Tuy nhiên, khi hai huynh đệ quay lại bàn ăn lúc này mới phát hiện A Tú không bình thường. Động tác của nàng gắp thức ăn cứng nhắc, mắt thì nhìn chằm chằm vào bàn nhưng lại không có tiêu cự. Đoan Nhất khẩn trương hỏi:

- A Tú? Cô không sao chứ? Cô bị bệnh à? – Đoan Nhất hỏi nhưng không thấy A Tú trả lời thì càng lo lắng, tiến đến đưa tay chạm trán nàng, thấy không nóng, mới lay người gọi. Lúc này, A Tú mới hoảng hồn, nhìn Đoan Nhất mặt đang gần sát bỗng giật mình, suýt ngã ngữa ra sau. May mắn Đoan Nhất phản ứng nhanh không thì nàng đã chổng vó tại chỗ. Đoan Nhị lúc này không nể tỉnh cười nhạo nói:

- Ha ha ha. Huynh, đệ không nghĩ cô ấy khẩn trương thế? Không biết cứ tưởng người hôm qua mạnh mồm tuyên bố vào top đầu và người bây giờ là hai người khác nhau đấy.

Lúc này A Tú thẹn quá hóa giận, bát đũa cầm trên tay cũng quên cả bỏ xuống, chỉ vào Đoan Nhị nói:

- Hừ, ta đã khẩn trương mà còn không an ủi lại cười nhạo ta, Đoan Nhị, ngươi chết chắc rồi.

- Ôi ôi! Ta sợ quá đi! – Đoan Nhị không sợ chết đổ thêm dầu vào lửa thè lưỡi làm mặt quỷ với nàng rồi chạy ra sân.

A Tú định đuổi theo nhưng bỗng nhận ra mình cầm bát đũa, nàng dứt khoát đặt xuống sau đó vọt khỏi ghế ra ngoài đuổi theo. Hai người - kẻ chạy người đuổi, nháo ầm ĩ một lúc, A Tú cũng biết đây là Đoan Nhị cố ý kiến cho nàng bình tĩnh, nàng hiểu trong lòng nhưng cũng nguyện phối hợp.

Xong bữa sáng, A Tú vào sửa soạn bản thân, nàng mặc áo dài liền xe hai bên màu tím đậm, bên dưới mặc quần ống rộng màu đen, thắt lưng bằng dây màu xanh đậm. Bộ đồ hơi rộng, hơn nữa A Tú còn chưa phát triển lắm nên nhìn không rõ dáng người. Mái tóc dài cũng được cột lên đỉnh đầu buộc lại bằng tấm vải màu tím.

Sửa soạn đây ra đấy, A Tú bước ra cửa cùng với Đoan Nhất, Đoan Nhị tiến tới trường thi.

Khi vực thi được tổ chức tại sân đình của thành. Khi ba người đến nơi đã thấy rất nhiều thí sinh lục đục có mặt và xếp thành bốn hàng. Nhìn vào phía trong cổng đình có bốn bàn giám khảo được đặt tại bốn góc cách nhau không xa. Trước mỗi hàng sẽ có một người hầu phụ trách gọi tên. Thấy vậy, A Tú quay ra bảo hai anh em họ Đoan:

- Ta đi xếp hàng, hai người cũng không cần ở đây đâu, xem chừng sẽ rất lâu.

- Ngươi đừng khẩn trương, ta tin tưởng ngươi sẽ làm được. – Đoan Nhất vẫn hiểu ý an ủi.

- Hừ, vòng này mà người còn bị loại thì đừng nghĩ đến mở quán. – Đoan Nhị thì vẫn không lúc nào không khiêu khích, tuy nhiên, dù sao với một người đến từ thế giới khác như nàng, vào những lúc này vẫn cảm thấy khá ấm áp.

A Tú nhanh chóng chạy đến đứng vào hàng có ít người nhất. Đoan Nhất nhìn theo nàng lẫn vào đám đông một lát rồi quay ra nói với Đoan Nhị:

- Người liên lạc thế nào?

- Đã có tin. Giờ chúng ta đi hả đại ca?

- Chẳng nhẽ đệ nghĩ chúng ta thực sự đứng đây chờ nàng hả? Không cần lãng phí thời gian! Đừng quên thân phận.

Nói xong, Đoan Nhất cũng không hề quay lại mà lạnh nhạt bước đi. Đoan Nhị nghĩ có lẽ đến chính A Tú cũng không hề nghĩ tới người càng dịu dàng thì lại càng vô tình đâu nhỉ. Có điều họ chỉ là bèo nước gặp nhau, biết tương lai sẽ không giống nhau. Đoan Nhị nhìn về phía A Tú phía xa, thở dài rồi nhanh chóng chạy theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.