Chương 19:

Trời hè nắng chói chang, A Tú đứng một lúc thấy mồ hôi vã ra như tắm. Tuy nhiên, điều mà nàng cảm thấy không chịu được đó là mùi mồ hôi từ những người đàn ông xung quanh bốc lên. A Tú nhỏ con, đứng cạnh một toán đàn ông da dày thịt béo với mùi hương khó tưởng tượng được, nàng hận không thể cầm một đống khẩu trang bịt mũi, tiếc là thời này không có khẩu trang.

Mặc dù A Tú dậy khá sớm, tuy nhiên, người dậy sớm như nàng không thiếu, nhất là vào thời này, người dân dậy từ ba, bốn giờ sáng là bình thường. Vì thế, vất vả đừng xếp hàng đến gần trưa mới đến lượt nàng.

Lúc này có thể nói A Tú cũng đã đói bụng, hoa mắt, thế nhưng khi được nhắc đến, nàng cũng khôi phục tỉnh táo chút. Nghe thấy người hầu đứng cửa gọi, A Tú nhanh chóng treo một nụ cười khách khí với hắn rồi chạy vào.

Nàng được người hầu dẫn đến bàn một bị tiên sinh, người này mặc áo tứ thân màu xanh, trên đầu cũng đội khăn xếp cùng màu, tuổi tầm trung niên, bộ râu dài tới ngực, trông không khác gì ông lão nhà bên. Thấy A Tú đi vào, ông lão hỏi:

- Người tới tên gì?

- Dạ, cháu tên Võ Minh Tú. – A Tú chắp tay tỏ vẻ cung kính nói. Bình lão nhìn lướt qua, cảm thấy đứa nhỏ này có vẻ ngoan ngoãn, nhưng tuổi còn quá nhỏ, so với những thanh niên vừa thi xong thì càng non trẻ. Tuy nhiên, Bình lão cũng không phải là người xem mặt bát hình dong, ông nhìn A Tú rồi chỉ chiếc bàn bên cạnh nói:

- Ta không nói nhiều, lượt thi đầu tiên, người nếu có thể nói hết tên của 5 phần nguyên liệu ở đây và công dụng của nó, đồng thời chỉ ra những nguyên liệu nào kị nhau là có thể qua. Thời gian thi của người là một khắc (15 phút).

A Tú lúc đầu đã nhìn chiếc bàn để các phần đồ ăn lên, thấy Bình lão nói vậy cũng không lãng phí thời gian, chạy đến nhìn nói:

- Đây là lá kinh giới, kị ăn với thịt gà, đây là bầu, bí ngô, đây là tiêu, đây là hạt điều,…

Mặc dù có vài thứ A Tú nhất thời không nghĩ ra, tuy nhiên, nàng cũng nói được 9 phần 10 tên của các loại rau, gia vị. Tuy nhiên, khi nàng tự tin cho rằng mình đã hoàn thành bài thi khá ổn quay sang Bình lão, thì thấy ông nhíu mày chút. A Tú thấp thỏm, không biết mình đã làm gì phật ý ông lão này. Sau khi nghe xong, Bình lão nhìn nàng nói:

- Biết được 5 phần đồ ăn và công dụng của nó, qua. - A Tú cứng người, còn chưa kịp hỏi, Bình lão đã nói tiếp – Lần sau nếu không biết tên thì không nên bịa tên ra thế, lần này ta châm trước nhưng không có lần sau.

Tới lúc A Tú đi ra khỏi nơi thi nàng vẫn còn mờ mịt, lúc nhìn quanh không thấy bóng hai anh em họ Đoan nàng cũng không chờ đợi mà lập tức đi về nhà.

Đến lúc ngồi vào nhà, suy nghĩ một lúc nàng mới nghĩ, có khi nào thời này người ta gọi tên khác, nàng vác tên hiện đại ra nên mới sai. Không nghĩ tới vốn là người hiện đại lưu lạc về quá khứ lại trở thành người bị tụt hậu mất rồi. Xem ra là nàng vẫn còn sự tự đại của người xuyên không, nhưng ngày hôm nay cũng là một sự cảnh tỉnh đối với nàng. Nàng bây giờ mắt đầu lại có lẽ vẫn còn kịp.

Nghĩ vậy, A Tú vào uống ngụm nước rồi thay quần áo tiện thể lau qua người, không có biện pháp, nàng không thể chịu được mồ hôi díp dấp. Xong xuôi đâu đấy, A Tú vào bếp kiếm ít đồ lót dạ qua loa rồi vào phòng ngủ, nàng quả thực rất mệt rồi.

Chiều tỉnh lại, A Tú mang theo ít tiền lẻ rồi nhanh chóng ra khỏi cửa, hỏi thăm người đi đường, nàng nhanh chóng chạy về hướng chợ của thành. Tất nhiên, học hỏi thêm tên các đồ ăn là một điều quan trọng, nhưng hiển nhiên, mua đồ về làm no bụng cũng là mục đích chủ yếu. Dù rất cố gắng dung nhập, tuy nhiên, đôi khi rắc rối vẫn luôn không phải muốn là tránh được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.