Chương 2: Vào thành

 

Chỉnh trang lại, A Tú giờ cũng ra dáng một thiếu niên mặt mày sáng sủa. La thúc  quả là người tốt bụng, chấp nhận làm người dẫn đường cho nàng đỡ tốn nhiều thời gian.

Đi bộ suốt hai tiếng đồng hồ, nàng mới cảm thấy “công nghệ số”, “hiện đại” là hai từ đáng yêu thế nào. Không thể không nói bị xuyên về cổ đại là bi kịch, nếu có thể quay lại nàng nhất quyết học trường thể thao thay vì đi vào kĩ thuật. Nhớ trước đây A Tú chỉ cần ngồi một nơi gõ bàn phím, kéo chuột, đi làm chỉ cần ngồi lên xe máy rồi rồ ga, làm gì có phải chịu nỗi khổ vận động tay chân thế này, nhìn vị La thúc và thằng nhóc La Thành đi trước mặt bước chân nhẹ nhàng, không tốn sức A Tú càng khóc than trong lòng.

Ôm oán hận trong lòng, cuối cùng thì ba người cũng đến thành, A Tú cũng chẳng còn sức, tìm một chỗ sạch sẽ rồi chả cần để ý hình tượng ngồi luôn xuống thở dốc. Xem ra đi bộ cũng là một kĩ năng nha. Nghỉ ngơi một hồi, A Tú hỏi La thúc:

-  Thúc có biết hiệu cầm đồ ở đâu không? Dẫn cháu đi với.

-   Được.

La thúc dẫn nàng đi đến một tiệm cầm đồ không lớn không nhỏ, thấy A Tú đi vào ngập ngừng không theo. Nàng biết nhìn La thúc chất phác nhưng cũng là người tinh tế, nàng cười cười nói:

-  La thúc vào với cháu đi, cháu một mình vào cũng hơi bất tiện.

-   Được rồi.

Thấy khách hàng, trưởng quầy là một trung niên béo bộ dạng con buôn giả trưng ra bộ mặt thật thà:

-   Mời vào, quý khách muốn cầm đồ hay chuộc đồ.

-  Ta muốn cầm ít đồ. – Mặc dù hơi kinh ngạc bởi biểu hiện nhiệt tình của tên trưởng quầy, nhưng A Tú cũng rất không khách khí ngồi xuống ghế. Nàng lấy đôi bông tai và hai chiếc vòng vàng ra đặt trên bàn.

Trưởng quầy béo híp mắt cầm lấy đôi bông tai, nhìn kĩ, quan sát một hồi lại đặt xuống, sau đó lấy đôi vòng vàng lên xem xét, cắn một cái, đôi mắt ti hí vốn chỉ là một đường chỉ mà chốc lát đã biến thành to như hòn bi, A Tú thật hoài nghi trong lúc nàng không để ý hắn đeo thêm kính giãn tròng.

-  Có thể cho ta một cái giá chứ? – A Tú cũng không muốn dây dưa nhiều,

-  Quý khách – Mặt béo nhìn A Tú cười hì hì – đôi bông tai này chỉ là ngọc bình thường, hai chiếc vòng mặc dù là vàng nhưng cũng không tinh xảo, như vậy đi giá mười hai lượng thế nào. – Mặt béo híp mắt cười nói.

-  Vậy thì thôi, ta vừa lúc thấy cách đây một dãy phố có một hiệu cầm đồ, có lẽ ta nên đến đó thử xem cái đồ này có phải không đáng tiền không? – Hừ coi nàng là con nít ba tuổi dễ lừa hả, dù không hiểu về ngọc nhưng nhìn độ bóng của nó nàng biết đôi bông tai này tuyệt không bình thường, hơn nữa thiết kế tinh xảo nhẹ nhàng, quan trọng nhất là mấy thứ này đeo không sợ rơi, “nàng” trôi sông thế mà chỉ còn mấy món này là còn nguyên trên người không bị han gỉ đủ biết chất lượng của nó. A Tú làm bộ đứng lên, mặt béo vội vàng cười làm lành, ra dáng đau khổ:

- Quý khách, làm gì vội vàng, không bằng hai món đồ hai mươi lượng thế nào? – Mặt béo ra dáng ta chịu thiệt vì ngươi.

-  Hừ, trưởng quầy tưởng ta là trẻ nhỏ dễ gạt à? Đồ của ta mà ta chẳng nhẽ không biết xuất xứ giá trị của nó, thôi nói nhiều vô ích ta vẫn nên đi cửa hiệu khác, có lẽ có người biết nhìn hàng chút. – A Tú cầm lấy đồ vờ giận đứng lên. Mặt béo vừa thấy vậy, biết ngay gặp kẻ khó lừa, vội vàng nói:

-  Ai nha, làm gì mà vội vàng thế có gì chúng ta từ từ thương lượng. – Mặt béo cấp bách vội vàng kéo áo nàng, thấy A Tú khó chịu nhìn mới ngượng ngùng thu tay. Nàng cũng ngồi xuống nói:

-  Hừ ta cũng không muốn nhiều lời, nếu không phải cần tiền gấp thì ta cũng sẽ không mang đến cầm đâu, vì vậy trưởng quầy, chúng ta nên phối hợp cho nhau một giá hợp lý.

-  Vậy không biết vị đại nhân này muốn bao nhiêu? – Đảo tròng mắt mặt béo nhìn A Tú hỏi, nàng biết hắn đang thăm dò, nàng cũng không ngu:

-  Trưởng quỹ, ta cần ngươi cho ta một giá chấp nhận được, sao lại thành ra hỏi giá ta rồi, xem ra ngài có vẻ không nắm chắc nhỉ? Thế thì ta cũng không khách khí nữa, ta nói một là một không thì thôi. – A Tú làm bộ chuẩn bị hét giá, mặt béo vội vàng nói:

-  Được rồi, coi như hôm nay ta xui xẻo, thế này đi, năm trăm lượng thế nào?

- Ừm thôi được, ta cũng không làm khó ngươi, nếu không phải ta cần tiền gấp thì cũng không cầm đồ đâu, mặc dù cái giá này khá thấp so với giá trị thực. – A Tú tỏ vẻ đành chịu, lưu luyến nhìn đôi vòng và đôi bông tai, mặt béo thấy vậy như sợ nàng đổi ý, vội vàng mang đồ vào.

-  Ngài muốn ngân lượng hay ngân phiếu?

-  Đổi một trăm lượng ra bạc còn bốn trăm ta lấy ngân phiếu.

Sau khi xong việc, ta cùng La thúc ra khỏi quán, từ đầu đến cuối La thúc đều không hề mở miệng nói, làm ta cũng bất giác quên mất ông. Bây giờ lại thấy ông nhìn nàng một cách tìm tòi làm A Tú thấy chột dạ. A Tú đưa cho ông mười lượng bạc nói:

-  La thúc, thúc cầm mười lượng này đi mua gạo và thức ăn đi.

-  Ta không lấy, ta đưa cháu đi cũng không phải muốn lấy cái gì? – La thúc thấy vậy sầm mặt nói. A Tú cười khổ:

-  Thúc hiểu nhầm, ta không có ý đấy chẳng qua ta muốn cảm ơn thôi. – Thấy La thúc kiên quyết A Tú đành thôi.

-  Bây giờ cháu có tính toán gì không?

-  Dạ cháu muốn lên đường tìm người thân. – A Tú quanh co nói.

-  Thúc thúc, tỉ hai người ra rồi. – Đợi bên ngoài, La Thành thấy ta và cha hắn ra thì vui mừng chạy đến.

-   La Thành. – A Tú mỉm cười nhìn cậu nhóc, mặc dù chỉ ở với nhau ít thời gian, nhưng nàng cảm thấy rất có cảm tình. Bây giờ phải chia tay, cảm thấy thật không nỡ.

-  Tỉ phải đi rồi à? Hay tỉ ở lại với gia đình đệ đi, đệ sẽ chăm sóc tốt cho tỉ mà, đúng không cha. – La Thành kéo áo A Tú, nhìn thần sắc có bao nhiêu không muốn.

-  La Thành, A Tú cũng có người thân cần đoàn tụ, con không thể giữ nàng lại, nhanh bỏ ra. – La thúc trừng mắt kéo La Thành ra, La Thành ủy khuất nhìn A Tú, làm nàng cảm thấy như là mình phạm tội gì to lớn lắm vậy.

-   Khi nào tìm được người thân tỉ chắc chắn sẽ quay lại thăm đệ được không?

-   Tỉ hứa nhé. – La Thành khẩn thiết nhìn ta.

-   Được, ta hứa. – Đổ mồ hôi, từng này tuổi đi lừa con nít, tội lỗi, a di đà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.