Chương 20:

Chợ của Sa thành được quy hoạch tại vị trí phía Đông, tòa nhà của A Tú thuê nằm tại hướng Nam. Thành được quy hoạch thành bốn khu Đông Tây Nam Bắc riêng biệt. Khu phía Bắc dành cho quan lại quý tộc, mỗi phủ rộng tới vài mẫu cũng không ngoa. Khu phía Tây dành cho gia đình giàu có. Khu phía Nam cho người bình dân, còn khu phía Đông là của người nghèo.

Thành có hai con đường chính nối từ Đông sang Tây và Bắc xuống Nam, giao nhau ở ngã tư, xung quanh có nhiều ngõ và hẻm nhỏ. A Tú mới đến không quen thuộc nên đành đi đường lớn thành ra mất thêm chút thời gian.

*

Tại ngã tư trung tâm thành là nơi phố xá sầm uất nhất, Trấn Lai lâu là tửu điếm đệ nhất Sa thành. Lúc này tại một nhã gian lầu hai, Vô Song công tử cùng với Long Ngạo, Long Triệt đang ngồi cùng nhau.

Long Ngạo trên người vốn luôn tỏ ra cao cao tại thượng thì lúc này hiếm khi lại có thái độ khá hòa nhã, nói chuyện với Vô Song như hai người bạn thân thiết.

- Vô Song công tử không phụ cái tên của mình, tri thức khiến cho bổn vương bội phục.

- Không dám, được Tam vương gia ưu ái là điều may mắn của tại hạ. Ai không biết trong triều ta hiện nay, ngài là người được hoàng thượng nể trọng nhất. Tài hoa và quân công của vương gia được tất cả dân chúng đều biết tới.

Nghe lời từ Vô Song, Long Ngạo cảnh giác hắn lên, anh ta liếc mắt về phía Long Triệt, sau đó nheo mắt nhìn Vô Song nói:

- Xem ra danh vọng của bổn vương thật lớn.

- Ồ, chẳng nhẽ không phải, giờ ngoài đường giờ có thể không biết vị kia là ai, nhưng ai lại không biết vương ai ngài. – Vô Song không nhanh không chậm nói.

- Có vài người vọng tưởng muốn lật đổ ta, nhưng mà không nghĩ tới mình chỉ là kẻ vô dụng. – Long Ngạo cười lạnh nói.

- Vô dụng hay không ai biết được?

- Đa tạ nhắc nhở. – Long Ngạo cũng không phải là kẻ không phân biệt được tốt xấu, lời cảm ơn vẫn nói ra. – Ta cũng không vòng vo, lần này ta đến là muốn một cuộc làm ăn, Trần gia kinh doanh dược liệu và tửu lầu, người chắc cũng biết ý định của ta.

- Có đoán được chút, tuy nhiên, đơn hàng của vương gia không phải là chuyện nhỏ, thảo dân cần phải về nói chuyện với cha của mình. – Vô Song cười cười đáp.

Hai người đều là những cáo giá, vòng vo qua lại thăm dò nhau nhưng không hề đả động nhiều đến việc chính. Đúng lúc này, Vô Song liếc nhìn xuống dưới thấy bóng người tiến lại đây, hắn cũng không muốn dây dưa nhiều, bèn nói:

- Chuyện này tại hạ sẽ về báo với cha, khi có ý kiến cụ thể, ta sẽ đưa tin với cho vương gia.

- Được. Ta hi vọng sẽ nhận được tin tốt từ Trần gia.

- Nhất định rồi! Cáo từ!

Đợi Vô Song đi khỏi, Long Ngạo ngồi uống ngụm nước trà suy nghĩ. Long Triệt lúc này đứng bên cửa sổ nhìn xuống nói:

- Anh hùng khó qua ải mĩ nhân.

- Hửm? – Nghe vậy Long Ngạo cũng đến cửa sổ nhìn xuống dưới thấy Vô Song đi đến sóng bước cùng với A Tú, hai người vừa nói vừa cưới sau đó đến ngã tư thì rẽ về phía Đông.

- Đệ nghĩ sao?

- Trần Hạo Minh không phải là người đơn giản, hắn rất thông minh.

- Là người ai cũng có điểm yếu, chúng ta cứ bắt đầu từ đó đi. Ta vốn nghĩ cậu ta chỉ là một kẻ tầm thường nhưng có khi lại có ích cho kế hoạch của chúng ta không chừng. Lát nữa gọi người điều tra đến cho ta.

*

A Tú không nghĩ gặp Vô Song công tử ở đây, nàng ngạc nhiên nhìn hắn hỏi:

- Vô Song công tử và ta thật có duyên nha, đi đâu cũng gặp được ngài.

- A Tú đừng gọi ta là Vô Song, gọi Hạo Minh hoặc Minh ca cũng được.

- Được, thế ta sẽ gọi là Hạo Minh nhé.

- Đệ đi đâu thế?

- Ta đi chợ đó, muốn tìm hiểu về các loại đồ ăn, nhiều nguyên liệu ở đây nói không giống với chỗ ta, ta phải tìm hiểu lại từ đầu, thật mệt. – Chỉ thay đổi lời xưng hô khiến cho A Tú cũng mất đi cảnh giác vốn ít ỏi của nàng, thành ra đến chính nàng cũng không ý thức được mình đang nói lời không nên nói. Thế nhưng Trần Minh Hạo cũng giả vờ như không để ý nói:

- Được, ta mặc dù không biết nhiều lắm, nhưng nếu cái nào không biết đệ cứ hỏi ra, ít nhiều ra cũng có thể cho ý kiến.

- Tốt quá, thế nhanh đi thôi, ta vốn cũng không quen thuộc ở đây, may có huynh, đỡ được nhiều chuyện rồi.

Nói xong, A Tú hưng phấn kéo tay Vô Song công tử đi nhanh về phía trước, cũng không chú ý người bị kéo nhìn nàng mang theo ánh mắt tìm tòi, nghiên cứu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.