Chương 3:

 

Chia tay hai cha con La thúc, A Tú đi tiệm quần áo, kiếm vài bộ quần áo nam giới vải bố rẻ tiền, tiếp mua một xe ngựa, loanh quanh một hồi thì sắc trời cũng tối, A Tú đành tìm một khách điếm để nghỉ lại. Híc, nàng là người Việt Nam có được không, viết toàn tượng hình thế này có phải rất đả kích người chỉ biết đến bảng chữ cái tiếng La Tinh có 16 năm học như nàng cảm thấy sỉ nhục vì trình độ văn hóa không?

Lần mò một hồi cuối cùng A Tú cũng tìm thấy một khách điếm khá lớn, tiểu nhị thấy nàng dắt theo một xe ngựa vội vàng chạy ra đón, thay A Tú dắt vào chuồng. Một tiểu nhị khác thì ân cần chạy đến hỏi han:

-  Khách nhân, ngài đây là đến ở trọ hay ăn cơm.

-  Cả hai, cho ta một phòng hạng trung

-  Mời khách nhân theo tiểu nhân.

Tiểu nhị dẫn ta vào một căn phòng, coi như khá giản dị, ngoại trừ giường thì có một bộ bàn ghế cách nhau một tấm bình phong, coi như khá hài lòng, A Tú quay lại tiểu nhị phân phó:

-  Chuẩn bị một thùng nước nóng ta muốn tắm rửa.

-  Vâng, quý khách chờ chút.

Tắm rửa thay đồ xong, cảm thấy tinh thần thoải mái A Tú xuống đại sảnh, chọn một chiếc bàn, nói với tiểu nhị:

-  Cho ta một ít đồ ăn đơn giản, bát cơm, bát canh, đĩa thịt.

-  Có ngay.

Trong khi ngồi chờ, nàng dỏng tai nghe chuyện bát quái.

- Các ngươi biết không hôm trước nghe nói Mộ Dung tiểu thư lớn tiếng tuyên bố trước võ lâm cao thủ là không phải Lãnh Điệp công tử không lấy. – Một đại hán râu ria xồm xoàm ồm ồm nói.

-  Hừ chuyện đó hôm qua ta đã nghe rồi, không ngờ giờ ngươi còn lôi ra. Đây mới là chuyện mới nè, tứ đại tài tử hôm qua vừa mới gửi thư quyết đấu với Lãnh công tử, nghe nói sẽ có người trong hoàng cung đến làm trọng tài, ngươi có biết trọng tài là ai không đó chính là Tam vương gia Hiên Viên Ngạo. – Một nam tử gầy còm đắc ý lên tiếng.

-  Nhắc mới nhớ, ngươi có biết nghe nói vị hôn thê của Tứ vương gia Hiên Viên Triệt bị mất tích, nghe nói là người đẩy ngã xuống vực mất xác. – Một nam nhân khác còn trẻ làm ra vẻ thần bí nói.

-  Thế có bắt được hung thủ không? – Mọi người tò mò hỏi.

-  Nghe nói là do Quận chúa của phủ Lão tam vương gia, nhưng mà chỉ bị cấm túc thì phải.

-  Haiz, mất mạng mà chỉ cấm túc, thật đáng thương. – Mọi người cảm thán.

-  Biết sao được, nghe nói vị hôn thê này đính ước từ nhỏ, nhưng mấy năm trước gia biến, lụn bại rồi, vốn không nhớ tới nữa. Ai ngờ, quận chúa hay biết chứ, nghe nói còn chưa gặp hôn phu một lần đâu.

-  Thôi chuyện Hoàng gia không phải dân đen như ta có thể nói.

- À các ngươi biết không ở Nam Dương thành một tháng nữa sẽ tổ chức đại hội đầu bếp đấy, là Vô Song công tử trủ trì, tiền thưởng giải nhất lên tới năm trăm lượng.

Đại hội nấu ăn à, xem ra cũng nên đi một chuyến thử vận may. Ăn uống xong xuôi, thấy vẫn còn sớm A Tú quyết định đi dạo cổ đại một hồi, từ hôm qua đến giờ tất bật vẫn chưa kịp xem xét gì.

Đây cũng có thể được coi là một tòa thành sầm uất, đường lát đá, hai bên bán đủ các thứ hàng, nhiều thứ thật lạ mắt, A Tú cũng không kìm lòng được đưa lên sờ hai cái, đi dạo không có tiền thật là vô cùng uất ức, tiền nhất định phải tìm cách kiếm.

A Tú đang định quay về thì bỗng phia trước xuất hiện một màn làm nàng phải ngưng mắt, cái gì gọi ác bá hoành đoạt dân nữ trong truyền thuyết cuối cũng nàng cũng được mở to mắt mà xem.

Một tên công tử nhìn có vẻ tuấn tú, tuy nhiên thần sắc bệnh hoạn, mắt trũng sâu, nhìn là biết kẻ chìm trong tửu sắc, đang ra lệnh cho năm tên tay chân vây một đôi chủ tử vào giữa. Liếc nhìn một cái ta cũng không kìm được lòng khen, quả nhiên là xinh đẹp, nhưng mà nhìn bộ dáng yếu đuối của nàng thì ta không cảm thấy đồng tình, mẹ nó xinh đẹp thì ở nhà ra ngoài cái bộ dáng đó chẳng phải là kêu côn đồ mau đến ức hiếp ta đi.

Mặc dù A Tú vốn không quan tâm, đâu phải chuyện của nàng, nhưng mà trời cao không chiếu cố, A Tú lại ở gần hai nàng nhất, thành ra thành bia đỡ luôn. Chỉ thấy thiếu nữ xinh đẹp chạy đến trốn sau lưng A Tú, rồi nhìn nàng thắm thiết nói:

-  Công tử ngài cứu thiếp với. – Nói xong đầu cũng không chui ra thành thật ở sau lưng ta, nha hoàn của nàng che nàng phía sau, chấn định nói:

-  Tiểu thư yên tâm, đã có em cùng công tử rồi.

-  A – A Tú trợn trắng mắt, đen mặt, đây là cái tình huống gì? Nào có chuyện mĩ nhân tự tìm anh hùng cứu. Mặc A Tú không tình nguyện thế nào, vô tội ra sao nhưng mà đứng giữa vòng vây của người xem náo nhiệt lẫn bọn côn đồ, có muốn chuồn cũng không có cánh mà bay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.