Chương 4:

 

-  Tiểu tử, dám ngăn cản đại gia, muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à, hừ xem ra ngươi muốn chết. – Tên thiếu gia ăn chơi hầm hừ lên tiếng. A Tú trăm miệng không thể giải thích, đành chắp tay nói:

-  Xin hỏi công tử không biết vì sao lại đuổi theo cô nương này? – A Tú cố làm ra vẻ không hay gì.

-  Đại gia ta thấy hợp mắt nàng, muốn đưa người về làm tiểu thiếp, ngươi còn không mau tránh ra. – Tên công tử này trừng nàng uy hiếp.

-  Cô nương ngươi muốn theo vị công tử này sao? – A Tú quay đầu nhìn về phía vị tiểu thư nhìn có vẻ kinh sợ, nhưng trong mắt rõ ràng là trấn định.

-  Không đâu, công tử nhất định làm chủ cho ta, ta mới không cần làm thiếp hắn.

-  Hừ theo bổn công tử có ăn có mặc, vinh hoa phú quý, đúng là không biết điều. – Tên công tử mặt xanh mét chỉ nàng nói.

-  Ngươi hoành đao đoạt người như thế không thấy mất đi phong phạm nam tử sao? – Nhìn tên công tử mặt đen hơn, A Tú hơi cười nói – Nàng cũng nói không làm thiếp ngươi, ngươi lấy nàng làm vợ không phải được rồi sao? – Hừ muốn xem nàng là hầu tử, không có cửa đâu.

-  A, được được, chỉ cần nàng theo ta ta sẽ lấy nàng làm vợ. – Tên công tử kia ha ha cười, nhìn ta cứ như thể tri kỉ lâu năm vậy, làm ta nổi hết da gà.

-   Ngươi, sao ngươi lại thế? – Nàng kia đầu tiên kinh ngạc, sau đó giả vờ thương tâm nhìn A Tú, cứ như thể A Tú là người phụ bạc nàng vậy, người xung quanh cũng nhìn ta đầy khinh bỉ, nàng là người vô tội có được không. Mặc dù khó chịu nhưng A Tú vẫn cười lạnh nhạt nói:

-  Tiểu thư ngươi nói là sẽ không làm thiếp công tử này mà, vậy chắc muốn làm vợ, không phải sao?

-  Ta mới không thèm lấy hắn cái con quỷ háo sắc, vô dụng. – Nàng cũng bất chấp, nhìn A Tú thở phì phì nói, đâu còn dáng vẻ sợ sệt.

-  Công tử ngươi xem, muốn lấy nàng phải đáp ứng nàng, chỉ cần không háo sắc, vô dụng nữa là được rồi. – A Tú lại không thèm để ý, quay sang nói với tên công tử kia. – Không bằng thế này đi, ngài quay về suy ngẫm lại xem rồi lại đến hỏi nàng được không?

-  Được rồi, bổn công tử về suy ngẫm. – Tên thiếu gia vẻ mặt mê mang định quay lại đi về, một tên tùy tùng của hắn bỗng huých hắn, hắn bỗng quay lại trợn ngược mắt nhìn A Tú. – A, tên khốn, định lừa bản công tử phải không? Hừ bổn công tử cần gì suy ngẫm, ta... – Hắn nói còn chưa hết câu, bỗng có một đoàn mười người xông đến, vây quanh nàng tiểu thư kia, vẻ mặt mừng rỡ nói:

-   Tiểu thư, người đây rồi. Lão gia phu nhân rất lo lắng cho người.

-  Hừ, sao các ngươi đến chậm vậy, suýt nữa tiểu thư nhà ngươi bị người ta bắt về làm tiểu thiếp rồi. – Nàng ta bĩu môi nói.

-  Kẻ nào dám vô lễ với tiểu thư, tiểu nhân đánh chết hắn. – Lão nhân mặt đầy sát khí nói.

-  Hắn, ngươi mau đánh hắn, tốt nhất là đánh cho hắn gãy chân, tuyệt tử luôn. Đánh luôn cả mấy người tay chân hắn. – Nàng ta nào còn vẻ hoảng sợ, quay 1800 thành bà la sát nhanh quá đi. A Tú bất giác lại đồng tình với tên kia.

Lão nhân lúc bấy giờ mới quay sang, nhìn thấy tên kia thì sửng sốt rồi âm trầm nói:

-  Ta tưởng ai dám cả gan đánh chủ ý đến tiểu thư của thành chủ hóa ra là con trai của Doãn huyện lệnh. Xem ra chúng ta nên đến phủ huyện lệnh xin một cái công đạo.

-  Hiểu nhầm, hiểu nhầm, ha ha, không biết là tiểu thư, tiểu nhân có mắt như mù, ngài đại nhân đừng trách kẻ tiểu nhân. – Tên Doãn công tử vội vàng cười nói, vẻ nơm nớp lo sợ.

Thấy cũng không còn gì thú vị, A Tú vừa định bước đi, thì vị tiểu thư kia không biết nổi khùng làm sao chạy đến chắn trước mặt nàng nói:

-   Hừ, ta chưa cho ngươi đi.

- Vị tiểu thư này, ta với nàng hình như cũng không xích mích, mà còn giúp đỡ, nàng không phải muốn lấy oán trả ơn chứ. – A Tú không vui nhíu mày nói.

-  Hừ, cái gì mà giúp, ngươi chính là muốn đẩy ta cho hắn thì có. – Nàng căm tức nói với A Tú.

-  Xin hỏi tiểu thư, chúng ta một không quen, hai không biết, nàng chạy đến ta không bỏ mặc còn nói hết lời giúp đỡ, cũng không thấy có bất cứ điểm gì là thất lễ, không biết ta có đắc tội với tiểu thư điều gì? Không phải tiểu thư vừa ý tại hạ đó chứ? - A Tú giả vờ tròn mắt nhìn nàng ta, rồi nhăn mặt tỏ vẻ khó xử nói - Mặc dù tiểu thư rất xinh đẹp, nhưng mà ta trong nhà đã có thê tử, nếu tiểu thư muốn, tại hạ miễn cưỡng nạp nàng làm thiếp vậy.

- Ngươi ... ngươi… - Vị tiểu thư chưa từng gặp kẻ nào mặt dày như thế, nhất thời không nói được câu nào.

A Tú lại tiếp tục tự biên tự diễn, chống tay xoa cằm, cau mày nói:

- Nhưng mà vợ ta lại là cái mẫu dạ xoa, tuy nàng tính tình không tốt lắm nhưng mà ta lại rất thương nàng, tiểu thư có về làm thiếp sợ cũng chỉ một mình trông phòng, tại hạ lại làm lầm lỡ một cô nương cảm thấy rất khó xử.

Vị tiểu thư không chen nổi câu nào, tức khí dẫn gia nhân của mình chạy mất hút.

Mặc kệ nàng, A Tú thấy không thú vị liền rời khỏi, quay về khách điếm. Mệt mỏi liền kéo đến, A Tú cũng không quan tâm điều gì nữa, trở về phòng chuẩn bị đi ngủ. Trước khi đi ngủ nàng cũng không quên làm chiếc túi nhỏ có khuy ở bên trong áo ngủ để bốn tấm gân phiếu trăm lượng, còn tám mươi lượng bạc thì cất kỹ trong bọc để ở bên trong giường. Cẩn thận không bao giờ thừa, nhất là số tiền này là tương lai của nàng. Ổn định xong nàng cũng lên giường đi tìm chu công.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.