Chương 5:

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy mặt trời cũng đứng bóng, A Tú thu đồ chuẩn bị lên đường. Trước tiên, nàng xuống chuồng ngựa xem xét tài sản mới của mình.

Con ngựa già đối với việc chủ nhân của mình đến thì nửa cái liếc mắt cũng không buồn liếc, mà đối với người xuyên không như A Tú thì cái gọi là kĩ thuật đánh xe, cưỡi ngựa một chữ cũng cắn đôi không biết. A Tú quyết định trau dồi tình cảm với lão Mã, thế là nàng dùng ánh mắt tự cho là thuần khiết nhất nhìn chằm chằm vào lão Mã, muốn thông qua ánh mắt trao đổi tâm hồn.

Sau một khắc, A Tú mắt đã rút gân, đỏ lên, lão Mã cuối cùng cũng chịu liếc nàng một cái đầy lạnh nhạt sau đó tiếp tục sự nghiệp ăn cỏ vĩ đại của mình. Nàng phi, mẹ nó ngựa già kiêu ngạo gì chứ.

Cuối cùng A Tú cũng trả tiền trọ, mua ít lương khô và nước, một cái đấu lạp, dắt xe ngựa ra cổng thành. A Tú thật không dám ở trong thành nhảy lên thử tay nghề, nàng cũng không muốn vào tù vì tội gây rối trật tự an ninh.

Ra khỏi thành, xác định hướng Nam, A Tú leo lên xe ngựa, rồi cho ngựa đi, đúng vậy là cho ngựa đi, đề phòng bất trắc nàng còn nhảy xuống được.

Ước trừng đi được hơn ba giờ đồng hồ, A Tú cho ngựa dừng lại nghỉ ngơi, chỉ đi có ba giờ mà nàng đã cảm thấy xương cốt như gãy ra, cả người đau nhức, hơn nữa một đường đi không người, chỉ toàn cây làm A Tú không thể tiếp tục đi nếu không sợ ngủ gật lăn xuống.

A Tú nhảy xuống xe, cột ngựa lại, đi lại vận động chút cho giãn gân cốt. Đang xoay người ta bỗng nghe tiếng sột soạt trong bụi cây, dường như có con gì đó đang di chuyển đến. A Tú dựng hết tóc gáy, không phải nàng xui xẻo đụng phải dã thú đó chứ, nàng vội vàng chạy đến bên ngựa chuẩn bị chạy, thì nghe một tiếng kêu nhỏ, là con người. A Tú quay lại thì thấy hai đứa nhóc khoảng tầm mười ba mười bốn tuổi mặt mày đen đủi bẩn thỉu, quần áo có vài vết rách có máu chảy có lẽ do bị cây cối cào đỡ nhau đi ra, ba người đều sửng sốt nhìn nhau. A Tú lấy lại tinh thần hỏi:

-  Hai đứa là ai? Sao lại ở trong này?

-  A – Đứa bé trai lớn hơn sửng sốt, sau đó lấy lại tinh thần, một đôi mắt nâu đen sáng ngời nhìn nàng cứ như là thấy thiên thần hạ phàm – Xe ngựa! Của ngươi? – Mẹ nó bây giờ thời buổi ngựa giá trị hơn người hả? Tuy khó chịu nhưng A Tú vẫn trưng ra nụ cười nhàn nhạt nói:

-  Phải, tiểu đệ có vấn đề gì sao?

-  Giúp chúng ta, sau này chúng ta nhất định hậu tạ. – Cậu bé nhỏ hơn nói, giọng điệu kiêu ngạo làm nàng không thoải mái, nàng thu hồi nụ cười, nhìn hai người họ lạnh nhạt nói:

-  Ta vì sao phải giúp người qua đường, hậu tạ cũng không cần.

-  Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, ở đây rừng núi hoang vu, trời cũng sắp tối, ngươi chẳng lẽ đành lòng vứt bỏ chúng ta, không sợ áy náy. – Cậu nhóc lớn hơn ôn hòa nói, có vẻ biết điều hơn, nhưng dù nàng có ý định giúp chúng nhưng cũng không dễ dàng thế.

-  Vì sao phải áy náy, ta là người rất dễ quên, đặc biệt là người không liên quan.

-  Ngươi... – Cậu nhóc nhỏ hơn tức giận, chỉ tay vào ta nói không lên lời. – Ngươi có biết ta là ai không? Ta...

-  Dũng nhi. – Thấy đứa lớn vội vàng ngắt lời đứa bé, A Tú thấy thân phận hai nhóc không đơn giản, xem ra dính vào hai cái phiền toái, đứa lớn lại ôn hòa chắp tay nói với ta – Công tử, tiểu đệ còn nhỏ chưa hiểu biết, mong công tử đừng chấp, ta biết công tử không muốn phiền toái, dù sao vết thương cũng không nặng lắm, chúng ta cũng không quấy rầy công tử nữa. Tiểu đệ đi. – Nói xong quay lại kéo đứa bé đi, giỏi cho một chiêu lấy lui làm tiến, nàng thích thú nói:

-  Biết đánh xe chứ?

-  Biết. – Thằng nhóc quay lại ngay lập tức.

A Tú nhìn lại, lấy hai cái lương khô và nước cho chúng, hai đứa cũng không khách khí ăn ngấu nghiến, xem ra bị đói lâu rồi. Nàng nhàn nhạt hỏi:

-  Hai đứa tên gì? Ta tên A Tú.

-  Ta tên Đoan Nhất, còn đệ đệ là Đoan Nhị. – Do dự một chút, Đoan Nhất nói, nàng nhìn là biết là không nói thật, cũng không để ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.