Chương 10 : Suy sụp

Nó thấy ai cũng yêu thích đại tỷ, nàng lúc nào cũng nhẹ nhàng, ôn hòa với mọi người, nhưng trong thâm tâm nó vẫn thấy e ngại vị đại tỷ này. Trước đây, nó cùng Ngọc Nương rất thích quấn lấy đại tỷ. Từ ngày Ngọc Nương đi một nơi rất xa như lời mẹ nó nói thì nó không được mẹ cho chơi cùng đại tỷ nữa, lúc nào cũng có một đống người đi theo nó, và gần như lúc nào nó cũng phải ở trong tầm mắt của mẹ mình. Điều này khiến nó không thoải mái chút nào.

Hôm nay, tranh thủ lúc mẹ nó mệt mỏi ngủ thiếp đi, nó mới lén chạy đi chơi, ai dè lại gặp đại tỷ. Đại tỷ không chơi cùng nó, lại muốn nó trở về. Thật ấm ức ! Nhưng nó không dám cãi lại đại tỷ, ngoan ngoãn theo tỷ ấy về phòng mẫu thân.

Lúc Khiết Nương đưa đệ đệ vừa bước vào phòng của Đồng Lệ Chi thì nàng ta cũng vừa thức giấc, nhìn thấy Công Hoàng, nàng ta vội ôm lấy và trách bé :

- Con đi đâu vậy ? Con làm mẹ sợ quá ! Lần sau không được chạy lung tung nữa. Mẹ sẽ phạt biết chưa ?

- Dạ.

Công Hoàng lí nhí đáp. Thấy Đồng Lệ Chi chỉ mải quan sát Công Hoàng, Khiết Nương thi lễ rồi cáo lui. Từ ngày Ngọc Nương mất, mỗi lần nhìn thấy Đồng Lệ Chi, nàng lại cảm thấy có lỗi, đau đớn không thở nổi. Nên dần dần, nàng và nàng ta dần xa cách. Nàng ta cũng không còn thân thiện với nàng nữa, có lẽ cái chết của Ngọc Nương đã cắm vào lòng nàng ta một cái gai.

Khiết Nương trở về phòng mình, tiếp tục chép kinh Phật để tĩnh tâm. Dạo gần đây, nàng đặc biệt có hứng thú với các loại sách thuốc và kinh Phật. Không dám nói am hiểu chữa bệnh, nhưng các loại dược liệu nàng chỉ cần ngửi qua là biết thành phần, những bệnh cảm mạo thông thường, nàng cũng có thể chữa được.

Mấy ngày nay, Lê lão gia thường xuyên ho khan. Khiết Nương hầm chút thuốc bổ cho ông. Liên tiếp mất hai người thân, khiến Lê lão gia có vẻ già đi nhanh chóng, mái tóc đen bây giờ đã lấm tấm sợi bạc.

Bệnh ho của Lê lão gia chưa khỏi hẳn thì lại gặp thời tiết mưa liên tục hơn mười ngày. Sau đó, lại có tin vỡ đê kéo dài từ Lộ Hoàng Giang (Hà Nam ngày nay), Lộ Thiên Trường (Nam Định ngày nay) đến Lộ Trường Yên (Ninh Bình ngày nay) khiến người dân trôi dạt khắp nơi. Triều đình cử vài đại quan đi vận lương cứu tế, trong đó có Lê lão gia.

Đồng Lệ Chi hay tin vừa thu dọn đồ cho Lê lão gia, vừa rơi nước mắt. Từ ngày chịu đau mất con, nàng ta đặc biệt nhạy cảm và không chịu nỗi nỗi buồn ly biệt. Lê lão gia an ủi nàng ta còn cười nàng ngốc. Vợ chồng lưu luyến khi chia xa.

Khiết Nương cũng chuẩn bị cho cha mình một ít thuốc phòng ốm đau. Chẳng hiểu sao lần này khi tiễn cha, nàng cảm thấy rất bất an.

Sau khi Lê lão gia đi công vụ, Lê phủ càng trầm lặng hơn. Đến cả Công Hoàng cũng thiếu đi dáng vẻ nghịch ngợm thông thường, bé chịu khó học chữ với mẹ, lúc rảnh rỗi lại chạy ra cửa phủ đứng ngẩn người.

Qua hơn một tháng, nghe nói tình hình cứu trợ ở ba Lộ đã ổn định, người dân cũng ổn định lại cuộc sống, thì Lê phủ nhận được tin sét đánh, Lê lão gia qua đời, thi thể đang trên đường hồi kinh.

Đồng Lệ Chi nghe tin ngất lịm tại chỗ, Khiết Nương cũng ngã ngồi xuống. Công Hoàng chưa hiểu chuyện thấy mẹ ngã xuống chỉ biết sợ hãi khóc rống.

Sau khi phục hồi lại tinh thần, Khiết Nương phân phó người hầu đi mời đại phu cho Đồng Lệ Chi, bản thân trấn an Công Hoàng, rồi phân phó người làm chuẩn bị tang sự, báo tin cho họ hàng thân hữu.

Ngày hôm sau, thi thể của Lê lão gia vừa về đến cửa phủ thì có thánh chỉ đến. Hoàng đế cảm kích công lao cứu trợ cùng tấm lòng yêu dân như con, sự quên mình cứu mạng mấy người dân bị lũ cuốn trôi của Lê lão gia, đặc cách tấn phong Liệt Hầu, cho con trai cả Lê Công Hoàng trực tiếp thừa kế tước vị.

Thi thể Lê lão gia hai ngày sau được hạ táng long trọng theo phân vị hầu tước. Từ ngày đó, Lê phủ gần như đóng cửa từ chối tiếp khách. Cả Lê phủ chìm trong bi thương, Đồng Lệ Chi bệnh nặng, Khiết Nương vừa chăm sóc nàng ta, vừa dạy dỗ Công Hoàng.

Thời gian nặng nề trôi, qua hơn một tháng, Đồng Lệ Chi đã có thể rời giường nhưng sức khỏe còn khá yếu nên giao hết công việc quản gia cho Khiết Nương. Bây giờ đã là cuối năm, công việc rất nhiều nên Khiết Nương lúc nào cũng bận chân không chạm đất.

Một ngày, Khiết Nương đang dùng cháo sáng thì tiểu nha hoàn vào báo quản sự nông trang có việc gấp xin gặp. Nàng sai người thu dọn, chỉnh trang lại rồi ra sảnh chính gặp quản sự. Quản sự nông trang là một phụ nữ khoảng gần năm mươi tuổi, da mặt hồng hào, mắt sáng trong, có vẻ khá thật thà đứng yên lặng chờ.

Khi Khiết Nương vào sảnh ngồi xuống, bà ta cũng đoan chính hành lễ xong mới đứng chờ Khiết Nương hỏi chuyện. Nghe nói bà ta là người hầu cận thân của lão phu nhân, sau khi lập gia đình thì được lão phu nhân ưu ái cho làm quản sự nông trang. Khiết Nương thầm khâm phục cách dạy người của lão phu nhân.

- Ngươi tới có chuyện gì cần bẩm báo ? Nàng thả nhẹ giọng hỏi.

- Bẩm đại tiểu thư, thôn trang xảy ra chuyện, toàn bộ trứng và tầm non vụ này đều bị bệnh dịch, hỏng hết rồi ạ.

Quản sự lo lắng nói. Khiết Nương nghe thế thì giật mình, ý bảo quản sự nói tiếp. Nguyên lai là năm nay mưa nhiều, mặc dù lá dâu cho tằm đã được hái vào nhà hong khô, nhưng vì quá ẩm thấp nên trứng bị hỏng, còn tằm non ăn phải lá dâu này thì đều đi ngoài mà chết hết.

Lê phủ ngoài mấy gian cửa hàng nhỏ bán gạo, thuốc thì nổi tiếng nhất chính là cửa hàng tơ lụa, và cũng là cửa hàng tơ lụa nổi tiếng nhất kinh thành. Mặc dù sản lượng hàng năm không nhiều, nhưng tơ lụa lại rất tốt. Nông trang nuôi tằm cũng lớn số một số hai, hơn nữa lại chiếm trọn vùng trồng dâu tằm chất lượng tốt nổi tiếng, đây cũng là nguồn sống chính của Lê phủ. Nay nguồn sống này bị chặt mất thì Lê phủ quả là lâm vào lao đao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.