Chương 11 : Đi thôn trang

Khiết Nương suy nghĩ một lát rồi hỏi lại quản sự xem có cách nào xử lý chuyện này không. Quản sự nói, bây giờ chỉ còn cách đi thu mua lại trứng tằm từ người dân, nhưng như thế sẽ chậm mùa vụ, hơn nữa số lượng trứng tằm người dân ủ chắc chắn không còn nhiều.

Khiết Nương phân phó quản sự đi làm, sau đó lại nghĩ bản thân sẽ đi thôn trang xem xét tình hình. Khiết Nương phân phó người làm chuẩn bị đồ, sau đó qua viện Đồng Lệ Chi thăm nàng ta và xin phép nàng xuất phủ. Đồng Lệ Chi không có ý kiến gì, chỉ sai người làm chuẩn bị thêm chút thuốc bổ để Khiết Nương mang theo. Sau bữa trưa, Khiết Nương ngồi xe ngựa đi thôn trang.

Thôn trang của Lê phủ cũng không xa lắm, ngồi xe ngựa hơn một canh giờ là tới. Lúc này, mặt trời đã chếch về hướng tây, nhìn cảnh nương dâu bạt ngàn chạy dọc hai bờ sông hồng hút tầm mắt, Khiết Nương bỗng thấy bình yên đến lạ. Bao cảm xúc bi thương, lo lắng, mệt mỏi những ngày qua dần lắng xuống.

Quản sự đã thu dọn một sân viện có ba gian phòng cho Khiết Nương. Khiết Nương vào ở chính phòng, hai người hầu thân cận của nàng một gian phòng, còn lại vài nàng hầu có sức lực ở chung một gian phòng.

Sau khi tắm rửa nghỉ ngơi, dùng bữa tối, nàng gọi quản sự vào hỏi tình hình. Quản sự làm việc cũng khá nhanh chóng. Trong một buổi chiều đã thu mua được lượng lớn trứng tằm, tuy nhiên cũng chỉ được gần một phần ba chỗ bị hỏng.

Khiết Nương bỗng hỏi :

- Gần đây có nhiều nhà dân nuôi tằm không ?

- Bẩm, vì Lộ Hà Đông này hợp với nuôi tằm nên người dân chủ yếu sống bằng nghề này. Có điều vì là những hộ nuôi tằm nhỏ nên không có nhiều ruộng dâu, chủ yếu họ mua lá dâu của chúng ta. Cả vùng có khoảng hơn ba trăm hộ nuôi tằm. Số lượng thu hoạch khoảng một phần ba so với sản lượng hàng năm của chúng ta.

Khiết Nương nghe đến đây thì hai mắt lóe sáng. Nàng suy nghĩ một lát rồi nói :

- Thế này đi, ngươi cho người đến từng hộ thương lượng với họ rằng chúng ta sẽ cung cấp lá dâu và bao tiêu toàn bộ số kén tằm của họ, nhưng họ phải tuân thủ nghiêm ngặt quy trình nuôi tằm của chúng ta. Chúng ta chỉ có một phần ba sản lượng, thì giữ lại một phần ba số nhân công, còn lại ngươi phân đến các hộ dân giúp họ nuôi tằm đồng thời đảm bảo họ tuân thủ kỹ thuật nuôi tằm của chúng ta. Số nhân công dư thừa, ngươi chuyển qua chăm sóc nương dâu, ngoài thu hoạch lá, ngươi phân phó họ thu hái quả dâu mang về phân loại cho ta.

Quản sự vâng lời rồi cáo lui. Ngay hôm sau phân phó xuống dưới, chỉ cuối ngày đã có kết quả báo lại, trong ba trăm hai mươi bảy hộ có ba trăm linh chín hộ ký kết hợp đồng với Lê phủ đồng ý hợp tác, còn mười hai hộ đã cung cấp cho nhà khác, sáu hộ còn lại tự trồng được dâu, và có cửa hàng nhỏ nên không muốn hợp tác.

Khiết Nương nghe quản sự báo lại thì phân phó quản sự cứ tiếp tục làm như đã nói. Các hộ không hợp tác nếu cần hỗ trợ gì thì cứ hỗ trợ, tuyệt đối cấm mọi hành vi gây khó dễ cho những hộ đó. Quản sự nghe lời đi phân phó xuống dưới.

Ngày cuối năm, Khiết Nương thấy công việc tại thôn trang đã đi vào quỹ đạo thì phân phó thu dọn trở về phủ. Lần này, nàng mang về rất nhiều lá dâu già phơi khô và quả dâu tằm sấy khô.

Lá dâu, nàng cho thêm chút dược liệu hà thủ ô, bồ kết, hương nhu, xả chanh… đóng thành từng gói để đun nước tắm gội cho mình và một nửa cho Đồng Lệ Chi. Quả dâu khô nàng dùng ủ rượu.

Đêm tất niên, gia đình ba người vào từ đường thắp hương, và cùng quây quần bên mâm cơm, nhớ những năm trước đều đông người náo nhiệt, năm nay cảnh còn người mất nên ai cũng có phần thương cảm. Bữa cơm cuối năm kết thúc sớm, mọi người đều tự về viện của mình nghỉ ngơi.

Qua Tết Nguyên Tiêu, Khiết Nương lại xin phép Đồng Lệ Chi đi thôn trang. Đồng Lệ Chi đáp ứng. Nàng ở luôn thôn trang cho đến khi thu hoạch xong vụ tằm. Chất lượng tơ năm nay còn tốt hơn năm trước, hơn nữa do mưa nhiều, nhiều nơi tằm bị dịch mất mùa nên giá tơ lụa năm nay đặc biệt cao hơn năm trước ba thành. Thu hoạch của Lê phủ năm nay cũng vì thế mà cao hơn năm trước một chút.

Lễ Vu Lan, Khiết Nương về phủ, Đồng Lệ Chi cho mời đại sư trụ trì chùa Thổ Lỗi đến cầu siêu cho những người đã khuất của Lê phủ. Làm lễ một ngày, đến chiều sau khi xong việc, đại sư ra về, nhìn thấy Khiết Nương đang đứng bên đình trong hồ sen. Đại sư bỗng cảm khái :

- Vạn sự tùy duyên, tất cả là do nhân duyên tạm bợ nương vào nhau mà thành, hết duyên thì tan rã mà trở về với cát bụi hư vô. Thí chủ hãy nhớ đôi khi cần buông bỏ thì buông bỏ, rộng mở lòng từ bi mà thương lấy người dù người đó là ai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.

Bình luận