Chương 3: Mẹ kế -1

Sau tiệc đại thọ của lão phu nhân, Khiết Nương lại làm thêm mấy tiệc trà mời mấy vị tiểu thư tụ hội. Quan sát một thời gian, nàng thấy hợp ý mấy người nhưng còn phải hỏi dò ý của lão phu nhân.

Một buổi sáng sau khi thỉnh an và tiễn Lê lão gia lên triều, nàng cố ý nán lại bồi lão phu nhân đi dạo trong vườn hoa.

- Bà nội nhìn này, hôm nay ngày xuân ấm áp, các loài hoa nở rực rỡ quá !

- Có đẹp nữa mà không có người nhìn thì cũng chẳng có tác dụng gì.

Lão phu nhân nghĩ đến con trai mình thì thở dài. Bà vẫy lui mấy người hầu, ý bảo Khiết Nương đỡ mình vào đình tránh nắng rồi nhỏ giọng.

- Ta nói chuyện này với nha đầu nhà ngươi thì có chút không hợp quy củ. Nhưng cũng chỉ có nha đầu ngươi nói chuyện thì kẻ cứng đầu kia mới chịu nghe thôi.

- Vâng, cháu nghe bà nội dạy bảo – Khiết Nương dịu ngoan nói.

- Nói gì thì nói, cha ngươi cũng mới chỉ hơn ba mươi. Mà nối dòng lại chỉ có mình ngươi. Sau này ngươi gả cho người, dưới gối cha ngươi không người nối dõi, chẳng phải là bất hiếu. Cái thân già này của ta sau này trăm tuổi, còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông. Trước đây cha ngươi lấy cớ sợ mẹ kế ngược đãi ngươi không chịu đi bước nữa. Nhưng nay, ngươi cũng sắp mười ba, một hai năm nữa cũng phải gả ra ngoài, có cố giữ nghiều lắm cũng chỉ được bốn năm năm nữa. Ta nghĩ lúc này là thời điểm thích hợp tìm người cho phụ thân người. Thứ nhất, lúc này phụ thân đang tuổi tráng niên, thứ hai để ngươi bồi dưỡng tình cảm, sau này kế mẫu ngươi có sinh được trai gái gì cũng là em ngươi, là trợ lực cho ngươi ở nhà chồng. Trong kinh thành này, có mấy người thích hợp với cha ngươi, ngươi xem danh sách này xem thế nào.

Nói rồi, lão phu nhân lấy trong ống tay áo ra một bản danh sách. Trong đó có ba người kèm theo thông tin tỉ mỉ, chứng tỏ lão phu nhân đã hết sức để ý chuyện này.

Một người là Đỗ Nghi, Bùi thiếu phu nhân, vừa mãn hạn tang chồng. Là một người số khổ, vừa qua cửa được một ngày thì phu quân qua đời do bệnh nặng đã lâu. Tính tình vị Bùi thiếu phu nhân này rất nhu nhược, nhưng lại rất xinh đẹp.

Một người là Nguyễn Nguyệt Lan, tam tiểu thư nhà Nguyễn Thị lang, con của một người thiếp đã chết. Năm nay vừa mười chín nhưng do mẹ cả khắt khe nên vẫn chưa định ra hôn sự. Là người tính tình nhút nhát, lại không được dạy dỗ lễ nghi cẩn thận.

Một người là Đồng Đại tiểu thư, năm nay đã qua hai mươi, chưa thành hôn do vị hôn phu bị đột tử, mang tiếng khắc phu nên cũng vẫn chưa thành thân, am hiểu thi thư, hiểu lễ nghi và có danh tiếng khá tốt.

- Ta thấy trong mấy người này Đồng Đại tiểu thư là người tốt nhất, hơn nữa có vài phần giống mẫu thân ngươi. Ta đã làm chủ lấy danh nghĩa của ngươi mời người ta ngày mai qua nhà dùng cơm. Mai cha ngươi được nghỉ, việc này lão già ta muốn nhờ ngươi đẩy một cái. Ngươi có nguyện ý không ?

- Bà nội giao phó, cháu không dám không nghe, nhưng cháu gái cho là vẫn nên quan sát thêm một thời gian nữa. Vội vàng quá lại không tốt.

- Được rồi, để ngày mai coi thế nào lại nói.

Ngày hôm sau, Đồng Lệ Chi Đại tiểu thư mang theo hai nàng hầu thân cận đến chơi. Người này cũng coi như diệu nhân, có thể dỗ lão phu nhân vui vẻ ha ha cả buổi sáng. Khiết Nương trong lòng hơi bất an, nhưng vẫn không lộ ra ngoài chút nào, phụ họa nói chuyện cùng khách, đùa lão phu nhân vui vẻ.

Đến bữa cơm, lão phu nhân cho mời Lê lão gia tới viện mình dùng cơm. Dù thời này không quá khắt khe nam nữ thụ thụ bất thân cái gì, nhưng quy củ vẫn phải có. Thế nên trong viện vẫn bày hai bàn cơm, một bàn là lão phu nhân và Lê lão gia, một bàn là Khiết Nương và Đồng tiểu thư.

Ăn cơm không nói chuyện, chỉ có tiếng bát đũa va chạm nhẹ. Sau bữa cơm trưa, bốn người cùng ra chính phòng uống trà. Lúc này, Lê lão gia mới thoáng nhìn lướt qua vị tiểu thư một thân màu xanh lam ngồi cạnh Khiết Nương. Ông khẽ giật mình, sau đó quay đi, không để lại dấu vết gì.

Về phần Đồng Lệ Chi, mặc dù khắc chế rất tốt, nhưng ngay từ khi Lê lão gia bước vào dùng cơm, nàng vẫn thỉnh thoảng nhìn lướt qua ông. Lê lão gia năm nay đã hơn ba mươi lăm tuổi, nhưng nhìn dáng vẻ như mới ngoài ba mươi, có vẻ thành thục, ổn trọng, hơn nữa cũng khá tuấn tú. Mỗi lần nhìn thoáng qua ông, bất giác hai má nàng hơi hồng lên, tim đập liên hồi.Nàng cố gắng khác chế bản thân, nhưng cũng không dấu được sự thẹn thùng.

Lão phu nhân mặc dù có vẻ nói chuyện vô tư, nhưng khóe mắt vẫn đang quan sát phản ứng của hai người. Bà rất hài lòng, trong nội tâm vui mừng vô cùng.

Một người cũng đang quan sát hết vẻ mặt của cả phòng đó nữa là Khiết Nương. Nàng thu hết biểu cảm của cha mình và Đồng Lệ Chi vào mắt, nhưng vẫn chưa kết luận điều gì.

Sau khi tiễn khách, nàng phân phó một đứa sai vặt đi thu nhập toàn bộ tin tức về Đồng Lệ Chi. Chẳng hiểu sao, nàng có cảm giác không thích người này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.