Chương 5 : Việc mừng

Tối đó, sau khi Lê lão gia dùng cơm ở viện lão phu nhân thì được bà giữ lại nói chuyện khá lâu. Khi trở ra, sắc mặt hết sức âm trầm làm bọn người làm không dám thở mạnh.

Lưỡng lự một lát, ông chuyển hướng đi về phía viện Khiết Nương. Sau khi nhấp một ngụm trà, ông khó xử nói :

- Khiết Nương, lẽ ra chuyện này ta không nên nói với con, nhưng nay bà nội con đã quyết định, ta cũng không thể làm trái ý người mãi. Dù sao bà nội con làm nhiều việc như vậy chắc con cũng hiểu được. Ta dự định cầu hôn Đồng Đại tiểu thư. Ta cũng đã tìm hiểu về người này, sau này ở chung với người ta chắc sẽ không bị ủy khuất gì. Nhưng con cũng nên nhớ rằng cha mãi là chỗ dựa cho con, không cần ủy khuất chính mình, dù sau này người kia vào cửa, con cũng là đứa con duy nhất mà mẫu thân con tân tân khổ khổ sinh cho ta. Con có hiểu được không.

- Con biết mà, cha cứ yên tâm. Con cũng rất mừng vì cha có thêm người quan tâm chăm sóc. Con cũng muốn có thêm đệ đệ muội muội. tình cảm của cha với mẹ, con nhìn thấy trong mắt, chắc chắn mẹ cũng không muốn cha cô đơn lúc tuổi già.

Được sự hiểu biết của nàng, Lê lão gia thở nhẹ nhõm một hơi. Mấy ngày sau, lão phu nhân vội vàng cho người mai mối, dự định hơn tháng sau rước người vào cửa. Mặc dù sự tình có vẻ hơi vội vàng nhưng cũng không rối loạn. Đồ cưới nhà gái chuẩn bị trước đây cũng chỉ cần chỉnh trang lại chút, còn nhà trai thì lão phu nhân đã âm thầm chuẩn bị từ nhiều tháng trước.

Ngày mồng tám tháng tư là ngày tốt thích hợp cưới gả, cũng là ngày vui của Lê lão gia. Lần này là tái giá, nên Lê phủ cũng làm thu gọn hơn lần trước rất nhiều, nhưng những giao tình thì không thiếu được nên vẫn vô cùng tấp nập. Ngày vui diễn ra suôn sẻ.

Ngày hôm sau, đôi tân lang tân nương được lão phu nhân dẫn vào từ đường dâng hương cho những người đã khuất của Lê gia, trong đó có cả bài vị của mẫu thân Khiết Nương.

Thấy Đồng Lệ Chi quỳ xuống dâng hương có quy củ và khuôn mặt thành kính, ngoài ra không biểu hiện thêm bất cứ cử chỉ dư thừa nào. Khiết Nương thoáng an tâm. Dù cho có tâm kế nhưng biết giữ quy củ thì chắc chắn sẽ không náo ra chuyện gì đi.

Sau đó để tân nương nhận thức người trong nhà và ăn một bữa cơm cùng đông đủ họ hàng mới hoàn thành xong nghi thức. Buổi tối khi chỉ còn người trong nhà dùng cơm với nhau, lão phu nhân cũng nhân đó công đạo vài câu :

- Nay đều đã là người một nhà, ta cũng không ngại nói thẳng, Lệ Nương tuy chỉ hơn Khiết Nương chưa đến mười tuổi nhưng bối phận vẫn ở đấy. Ta già rồi, không quản được nhiều, các ngươi muốn làm gì cũng phải nghĩ đến bối phận của mình, không được vượt quá quy củ. Trước đây, không có người đương gia, ta đành phải làm thay, cũng may có Khiết Nương giúp sức nên cũng đỡ mệt thân. Giờ Lệ Nương là chủ mẫu chân chính, cũng nên tiếp quản cái công việc này, để bà già như ta có thể nghỉ ngơi, để Khiết Nương phụ giúp ngươi. Bản thân ngươi cũng không cần quá mệt nhọc. Việc quan trọng nhất lúc này là mau chóng sinh tôn tử cho Lê gia. Các ngươi đã hiểu rõ ?

Cả ba người Lê lão gia, Đồng Lệ Chi, Khiết Nương bị gõ đều liên thanh đáp ứng. Sau nói vài việc vặt, lão phu nhân mệt mỏi nên cho cả ba người đều đi nghỉ ngơi.

Lê lão gia cùng Đồng Lệ Chi về chủ viện, Khiết Nương đi dạo bên hồ sen một vòng mới về phòng nghỉ ngơi.

Lê lão gia về phòng được Đồng Lệ Chi hầu hạ cởi áo ngoài, sau cả hai lên giường mới mở miệng nói chuyện :

- Lệ Chi, ta biết nàng là người thông minh nên ta cũng không muốn nói nhiều. Chỉ có một chút việc ta muốn nhờ nàng. Nếu ủy khuất nàng, xin nàng có thể bao dung ta.

- Có chuyện gì chàng cứ nói, thiếp sẽ nghe theo.

- Khiết Nương không những là con gái trưởng, cũng là đứa con mà ta sẽ yêu thương nhất. Sau này có đôi khi ta sẽ thiên vị nó một chút. Ta biết là những chuyện mẹ kế con chồng thường không hòa thuận. Nhưng tình huống như thế ta không muốn nhìn thấy ở nhà mình. Khiết Nương cũng là đứa trẻ hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không làm nàng khó xử. Cũng chỉ vài năm nữa, con bé cũng phải gả ra ngoài, nên ta hi vọng nàng có thể bao dung nó.

- Lão gia nói gì lạ vậy. Khiết Nương đã gọi thiếp một tiếng mẫu thân, vậy thiếp sẽ cố gắng đảm đương tốt hai tiếng này. Thiếp không dám hứa sẽ đối xử với nàng như chính con mình sinh ra, nhưng chắc chắn không khắt khe nàng.

Lê lão gia nghe Đồng Lệ Chi nói như vậy thì tâm vốn treo cao cũng buông xuống. Sau một hồi tâm sự, hai người ân ái một hồi rồi cũng nghỉ ngơi, chuẩn bị hôm sau về lại mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.