Chương 6 : Sống chung

Mấy tháng sau khi Lê lão gia thành hôn, cuộc sống trong Lê phủ cũng không có nhiều thay đổi. Chỉ có lão phu nhân có vẻ hơi gấp gáp vì chờ tôn tử sớm ra đời, nên hàng ngày đều phân phó nhà bếp nấu món ăn bổ dưỡng cho Lê lão gia và Đồng Lệ Chi.

Khiết Nương và Đồng Lệ Chi sống với nhau khá hòa thuận. Cả hai đều là người thông minh nên khá ăn ý với nhau, luôn cố gắng tránh xung đột. Cả nhà lúc nào cũng hòa hòa khí khí, khiến Lê lão gia rất vui vẻ.

Một ngày, sau khi ăn sáng, Đồng Lệ Chi cảm thấy choáng váng suýt ngã, may có hai nàng hầu vẫn theo sát bên cạnh đỡ kịp thời. Lão phu nhân phân phó gã sai vặt đi mời đại phu.

Lúc sau, Hà đại phu nổi tiếng trong thành xách hòm thuốc chạy đến. Một hồi bắt mạch, Hà đại phu vui vẻ nói :

- Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng phu nhân, đây là hỉ mạch, phu nhân đã mang thai hơn một tháng rồi.

- Thật sự ? Cảm tạ tổ tiên phù hộ ! Mau mau, cảm tạ hậu cho Hà đại phu.

Sau khi cho người tiễn Hà đại phu, Lão phu nhân vui vẻ nói :

- Cho người đi báo với lão gia. Các ngươi mau dìu phu nhân về phòng nghỉ ngơi, hầm thuốc bổ, con có phân phó phòng bếp từ nay phải chú ý đồ ăn của phu nhân. Các ngươi cũng cần phải cẩn thận hầu hạ phu nhân, nếu có chuyện gì cẩn thận da các ngươi. Còn có, Khiết Nương, mẫu thân con giờ mang thân mình, từ nay con phải vất vả chút, con cũng đến tuổi học quản chuyện nhà rồi. Có cái gì không hiểu thì hỏi bà nội, không được làm phiền mẫu thân con nghỉ ngơi.

Đồng Lệ Chi thấy lão phu nhân vội vàng thì dở khóc dở cười đáp :

- Mẫu thân, con mới mang thai có hơn một tháng thôi, thân thể con trước nay khỏe mạnh, cũng không cần lo lắng thái quá như vậy.

- Ngươi còn trẻ không biết thai ba tháng đầu phải rất cẩn thận. Từ nay ở trong viện dưỡng thai, sau này sinh cho lão bà ta một tôn tử trắng trẻo mập mạp là được.

- Con dâu xin vâng.

Sau khi đưa Đồng Lệ Chi về nghỉ ngơi, Khiết Nương vội vã đi an bài những chuyện lão phu nhân phân phó, cũng đề tỉnh người làm phải cẩn thận cẩn thận chiếu cố Đồng Lệ Chi từ ăn mặc ở đi lại.

Từ lúc bắt đầu biết có thai, Đồng Lệ Chi cũng dần dần cảm nhận được dấu hiệu thai nghén, lúc đầu chỉ thấy khó chịu với một số mùi, về sau, ngửi thấy mùi gì cũng muốn phun. Vỏn vẹn trong một tháng, vốn là mỹ nhân hơi mũm mĩm phúc hậu, bỗng gầy một vòng lớn. Cũng đã thỉnh đại phu kê thuốc nhưng dấu hiệu nghén vẫn không thay đổi nhiều. Trước khi có thai, Đổng Lệ Chi thường xuyên đi dạo, không thì cũng chạy đến viện của lão phu nhân trêu trọc lão phu nhân vui vẻ, hoặc qua viện của Khiết Nương nói chuyện dông dài. Bây giờ, nàng yếu ớt chỉ như gió thổi một cái là bay, phải nằm trên giường dưỡng thai.

Mọi chuyện trong nhà đều do Khiết Nương làm chủ, qua thời gian mài dũa, nàng xử lý mọi chuyện hết thảy thỏa đáng. Duy chỉ có chuyện Đồng Lệ Chi bị nghén khiến nàng lo lắng. Dù sao Đồng Lệ Chi trước đây cũng khá tốt với nàng, không đến mức thân thiết như con ruột, nhưng cũng cố gắng sống hài hòa với nàng, lâu ngày cũng sinh cảm tình. Nàng cũng lo lắng cho đệ đệ muội muội của mình trong bụng Đồng Lệ Chi.

Hàng ngày dù bận việc, nàng vẫn cố bớt chút thời gian đến nói chuyện cười, hoặc mang mấy hoa hoa cỏ cỏ tốt cho phụ nữ có thai đến trong phòng Đồng Lệ Chi.

Cũng nhân dịp này, nàng cũng nghiên cứu chút sách thuốc về thai kỳ, rồi nhờ Hà đại phu chỉ giáo thêm đôi chút vơi mong muốn giúp cho Đồng Lệ Chi thoải mái hơn chút.

Khẩn trương trong Lê phủ chỉ bớt hơn chút khi Đồng Lệ Chi qua bốn tháng, các dấu hiệu thai nghén dần giảm bớt.

Kể cũng thật kỳ lạ, sau khi Khiết Nương nghiên cứu mấy món dược thiện thì các dấu hiệu nôn nghén của Đồng Lệ Chi giảm rõ rệt. Qua hơn mười ngày, Đồng Lệ Chi rõ ràng cảm giác được có sức lực hơn hẳn, cũng dần thèm ăn.

Đến tháng thứ năm thì bụng đã lộ, mà Đồng Lệ Chi cũng mượt mà hơn rất nhiều. Mặc dù, lão phu nhân dặn dò Đồng Lệ Chi không cần ngày ngày chạy qua chỗ bà thỉnh an, nhưng ngày nào nàng cũng đến viện lão phu nhân nói chuyện một hồi.

Khiết Nương cũng ngày ngày cùng qua viện Đồng Lệ Chi ngồi nói chút chuyện giúp Đồng Lệ Chi giải buồn, quan hệ mẹ kế - con chồng cũng kéo dần hơn. Lê lão gia thấy cả nhà hòa thuận vui vẻ thì cao hứng vô cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.