Chương 8: Sâu không lường được

Sau khi sắp xếp xong tang sự của Lão phu nhân, Đồng Lệ Chi cũng ra tháng. Mọi công việc quản gia, Khiết Nương giao lại hết cho mẹ kế quản lý, nàng thong thả với thú vui đọc sách, chăm sóc thảo dược trong vườn, lúc rảnh rỗi thì chơi với hai đứa nhỏ.

Đồng Lệ Chi xử lý mọi việc trong nhà cũng rất gọn gàng, và đối với Khiết Nương cũng vẫn hòa nhã, không thay đổi gì. Từ ngày giúp tang sự cho Lê phủ, Đồng thị cũng thường xuyên lui tới Lê phủ.

Một hôm, sau khi chơi đùa với hai đứa nhỏ cho đến khi chúng mệt mỏi ngủ thiếp đi, Đồng thị vẫy lui hạ nhân, rồi kéo Đồng Lệ Chi vào phòng trong.

- Sắp tới con định tính thế nào ?

- Mẹ hỏi như vậy là có ý gì ? Đồng Lệ Chi không hiểu hỏi.

- Nói con ngốc, con cũng thật ngốc. Bây giờ cả Lê phủ nằm trong tay con, con định sau này có tính toán gì không. Ta nói thật ta thấy đãi ngộ của đại tiểu thư còn tốt hơn so với con chứ đừng nói gì so với hai đứa nhỏ

- Mẹ so đo những chuyện này làm gì. Dù sao, mãn tang lão phu nhân ba năm nữa, nàng cũng sẽ gả ra ngoài. Ta cũng không thiếu ăn hay thiếu mặc, cần gì so đo với nàng chút ích lợi nho nhỏ, rồi mang tiếng khắt khe con chồng. Quan trọng là lão gia coi nàng là đầu quả tim của mình. Ta nếu khiến lão gia không vui, sau này sao sống yên ổn ở đây được. Nàng nhiều lắm cũng chỉ còn ở nhà vài năm, mà ta lại sống với lão gia cả đời. Cần gì vì chút lợi ích cỏn con mà so đo.

- Con đúng là trưởng thành không ít. Đúng là con hơn cha là nhà có phúc - Đồng thị nghe nàng nói thế thì cảm thấy có lý, vui mừng vô cùng.

Từ ngày đó, Đồng thị không hề nhắc lại chuyện này nữa, mỗi lần đến Lê phủ chơi cũng mang theo một phần quà cho Khiết Nương, đối xử với Khiết Nương cũng thân thiết hơn nhiều.

Về phần Khiết Nương, nàng cũng không quá nịnh nọt hay lạnh nhạt khi gặp Đồng thị và Đồng Lệ Chi. Nàng luôn cư xử đúng mực, chỉ đặc biệt thân thiết với hai đứa nhỏ.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, hơn một năm sau, hai đứa nhỏ đã bắt đầu biết đi, chúng thường chạy xiêu vẹo theo sau Khiết Nương đùa nghịch trong vườn.

Một ngày hè, hoa sen đã nở khắp hồ, Khiết Nương hứng chí muốn hái ít hoa sen và lấy một chút hạt sen nấu chè hạt sen cho hai đứa nhỏ. Nàng sai người mang thuyền nhẹ vào hồ định tự mình chèo thuyền đi lấy hoa sen. Ngọc Nương thấy tỷ tỷ nhà mình chèo thuyền ra giữa hồ thì hào hứng đòi theo. Bà vú dỗ không được bèn bế nàng vào đình nghỉ mát giữa hồ.

Ngọc Nương hào hứng chạy quanh đình, thỉnh thoảng nghịch ngợm còn cho tay qua lan can ngắt lá sen. Bà vú thấy nàng chơi đến đầu đầy mồ hôi thì phân phó tiểu nha hoàn chạy về lấy chút nước ô mai đến cho nàng uống hạ nhiệt.

Tiểu nha hoàn vừa chạy đi, Ngọc Nương bỗng phát hiện một con bướm màu sắc rực rỡ rất to đang bay chập chờn trên bông sen gần lan can. Nàng hào hứng trèo lên lan can định bắt bướm, bỗng trượt chân, rơi xuống hồ.

Bà vú nghe ùm một tiếng quay lại thấy Ngọc Nương rơi xuống hồ thì vô cùng sợ hãi, lớn tiếng hô hoán, có mấy tên sai vặt ở gần biết bơi, vội nhảy xuống hồ. Khiết Nương nghe tiếng hô cũng hoảng hồn, phân phó người chèo thuyền cho thuyền chạy đến chỗ Ngọc Nương rơi xuống.

Qua một lúc lâu, một tên sai vặt ôm được cơ thể nhỏ bé của Ngọc Nương lên bờ. Đồng Lệ Chi biết tin cũng chạy tới. Nhìn thân thể lạnh ngắt và khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu của Ngọc Nương, Đồng Lệ Chi vồ lấy ôm vào lòng.

- Mau mời đại phu, nhanh đi !

- Phu nhân, người bớt đau buồn, Ngọc tiểu thư đi rồi. Là lỗi của nô tì, nô tì chết không hết tội - Bà vú nức nở.

- Không, không phải. Con ta không chết, con chỉ ngủ thôi – Đồng Lệ Chi thần chí không còn tỉnh táo lẩm bẩm.

- Dì, dì để người hầu thay đồ cho Ngọc Nương đi ! Khiết Nương đau đớn nhòa lệ nói.

- Là ngươi, là ngươi hại con ta, là ngươi phải không ? Đồng Lệ Chi hét lên đẩy Khiết Nương đang ngồi khóc bên cạnh ra.

Khiết Nương đau lòng ôm lấy Đồng Lệ Chi mặc cho nàng ta đánh đấm vào người. Đồng Lệ Chi gào khóc một lúc thì bất tỉnh. Khiết Nương phân phó người hầu đưa nàng ta về phòng, cũng cho người mang thi thể của Ngọc Nương đi đổi quần áo, chuẩn bị tang sự.

Lê lão gia nghe tin chạy về đến nhà thì Đồng Lệ Chi đã hôn mê nằm trên giường. Ngọc Nương thì đã được thay đồ mới, yên tĩnh nằm trên giường. Lê lão gia vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngọc Nương, thần sắc bỗng như già thêm chục tuổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.