Chương 9 : Thay đổi

Khiết Nương phân phó người hầu trông coi Công Hoàng cẩn thận, bản thân tự tay thay đồ cho Ngọc Nương và chuẩn bị hậu sự.

Đồng Lệ Chi mê man đến chập tối thì tỉnh dậy, nhưng từ lúc tỉnh lại nằm im bất động trên giường như người vô hồn. Ai cũng khuyên nhủ nhưng nàng ta không hề phản ứng lại. Đồng thị biết tin, cũng đến chăm sóc nàng ta, bà hết lời khuyên nhủ, nhưng nàng ta cũng không hề phản ứng.

Ba ngày làm tang sự, Đồng Lệ Chi đều không hề phản ứng. Nàng ta không ăn, không uống, cũng không hề phản ứng gì. Cả người gầy đi không ít, ai nhìn cũng đau lòng. Sau khi hạ táng Ngọc Nương, Lê lão gia gọi tất cả người làm trong phủ đến sảnh chính hỏi lại chuyện của Ngọc Nương. Sau khi nghe bà vú và người hầu gần đấy tường thuật lại mọi chuyện. Lê lão gia quyết định đuổi bà vú và nha hoàn chăm sóc bên Ngọc Nương ngày đó ra khỏi phủ.

Lê lão gia sau khi xử lý ổn thỏa chuyện này thì bắt đầu tìm cách chữa bệnh cho Đồng Lệ Chi. Ông mời rất nhiều đại phu có tiếng trong kinh thành đến bắt mạch cho nàng ta, nhưng vì là tâm bệnh nên các đại phu đều bó tay. Hàng ngày, chỉ có thể hầm thuốc và cháo thành nước rồi rót cho Đồng Lệ Chi, nhưng cũng không có tiến triển gì.

Dù chuyện này không phải lỗi của mình, nhưng Khiết Nương cảm thấy tự trách rất nhiều lên cũng tự thỉnh xin vào từ đường bảy ngày chép kinh Phật cầu siêu cho Ngọc Nương.

Đến ngày thứ ba, khi đang chăm chú chép kinh, một nha hoàn hớt hải xin gặp nàng. Nàng ta nói, bệnh tình của Đồng Lệ Chi chuyển biến xấu. Khiết Nương vội vàng chạy đến viện chính, vào cửa chỉ nghe thấy tiếng khóc của hạ nhân. Khiết Nương phân phó nha hoàn đi tìm đại phu và báo tin cho Lê lão gia, xong nghĩ một lát lại cho người bế Công Hoàng đến.

Vào phòng, chỉ thấy Đồng Lệ Chi đang nằm thở dốc trên giường, cả người chỉ còn da bọc xương. Dù không thể tốt với nhau như mẹ con ruột được nhưng dù sao, Đồng Lệ Chi cũng coi như một kế mẫu tốt, nên Khiết Nương cũng thấy đau lòng khi nhìn thấy bộ dạng này của nàng ta.

Khiết Nương tiến đến bên giường nắm lấy bàn tay gầy guộc của nàng ta. Nàng nhẹ giọng :

- Sao dì lại thành thế này, dì còn trẻ, dì còn có bé Hoàng, dì có mệnh hệ gì, Hoàng phải làm sao ? Dì tỉnh lại đi ! Ngọc Nương là con dì, Hoàng cũng là con dì mà. Dì nỡ để nó bơ vơ không mẹ như con sao ?

Đồng Lệ Chi khẽ nhúc nhích mắt, đôi mắt ngấn lệ. Đúng lúc này, vú nuôi bế Lê Công Hoàng vào, bé chạy đến bên giường nắm lấy tay Đồng Lệ Chi.

- Công Hoàng, mẹ đệ không cần đệ nữa rồi. Mẹ đệ chỉ muốn Ngọc Nương thôi.

Dù còn nhỏ, cái hiểu cái không nhưng nghe tỷ tỷ mình nói mẹ không cần mình, Lê Công Hoàng vẫn òa khóc nức nở.

- Không phải, tỷ nói dối. Mẹ đệ không bỏ đệ đâu. Tỷ xấu, tỷ nói dối đệ.

Vừa nói, nó vừa trèo lên giường ôm lấy Đồng Lệ Chi gào khóc. Đồng Lệ Chi run rẩy đưa đôi tay gầy guộc của mình lên ôm lấy Lê Công Hoàng, nước mắt như nước lũ ào ào chảy.

Lê lão gia về đến nhà thì gặp cảnh tượng ba người đang ôm nhau khóc vô cùng thương tâm. Ông lặng lẽ vào từ đường thắp hương rồi ngồi lặng rất lâu.

Từ hôm đó, Đồng Lệ Chi chuyển biến tốt hơn. Điều dưỡng hơn một tháng sau, nàng ta đã gần như trở lại như cũ, chỉ có điều trên người mang vẻ trầm tĩnh, tang thương một chút.

Khi sức khỏe đã ổn định, nàng ta ngoài việc quản gia, nàng ta bắt đầu tự mình chăm sóc và dạy dỗ con trai, vô cùng bảo bọc và yêu thương nó.

Hạ tàn, Khiết Nương ra đình giữa hồ xem người làm thu hoạch hạt và củ sen. Phong cảnh tiêu điều khiến nàng nhớ đến Ngọc Nương. Đang thất thần, nàng nghe loáng thoáng tiếng ầm ỹ bên hồ. Nhìn sang, thấy Công Hoàng đang thả diều, một đoàn hạ nhân vây quanh nó. Đầu lông mày của Khiết Nương hơi nhíu lại. Nàng quả thực không tán đồng sự bao bọc của Đồng Lệ Chi đối với đệ đệ mình. Nhưng nàng cũng thông cảm với sự sợ hãi của nàng ta. Dù sao, việc Ngọc Nương mất cũng là nỗi đau quá lớn đối với nàng ta.

Khiết Nương nhẹ nhàng đi đến bên Công Hoàng hỏi :

- Đệ không nên chơi gần hồ như thế này. Rất nguy hiểm đấy !

- Bên này đẹp – Công Hoàng tò mò đưa ánh mắt như muốn hỏi vì sao nó không được chơi ở đây. Đúng là cả phủ chỉ có chỗ này rộng rãi và mát mẻ nhất, là chỗ lý tưởng để thả diều. Những ngày qua bị sự bao bọc của Đồng Lệ Chi, nó cảm thấy ngột ngạt lắm, nhưng sợ mẹ buồn nên nó không dám chống đối, chỉ hôm nay mới lén chạy ra đây chơi một lát lại gặp đại tỷ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.